Chương 2.1: Mèo con và nhị cô nương

Tô Đại khoác áo choàng lông dày xù, co mình trong chăn trên giường. Hai ngày nay nàng tuy bị sốt cao nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo.

Minh Hỉ nói nàng rơi xuống nước xong, Ngụy Ngọc Niên đưa Trần Uyển Thanh về gác mái trước rồi mới đến xem nàng.

Tức giận!

Trước kia khi Trần Uyển Thanh chưa xuất hiện, Ngụy Ngọc Niên chưa bao giờ như vậy. Sáu năm trước khi nàng mới vào phủ, Ngụy Ngọc Niên chuyện gì cũng ưu tiên nàng trước.

Khi ấy nàng vừa trải qua cảnh chia lìa với người thân, bị dì đưa về phủ thì phát bệnh nặng. Quốc công gia lạnh nhạt với nàng, lão phu nhân thì thờ ơ, xem như không hề có người này, Ngụy Cẩm Vân lại cho rằng nàng đã cướp mất sự yêu thương của mẫu thân, coi nàng như cái gai trong mắt. Nàng tiến thoái lưỡng nan, suốt ngày buồn rầu, bắt đầu nảy sinh ý định rời phủ quốc công để về lại Cô Tô.

Ngay lúc nàng lén dẫn theo tay nải, cùng Minh Hỉ vừa bước ra khỏi phủ quốc công, lại chạm mặt Ngụy Ngọc Niên đang trở về.

Ngụy Ngọc Niên vừa bước vào cổng, lập tức quay đầu lại, ôn hòa nói:

“Đi đâu vậy?”

“Có cần ta đi cùng không?”

Ngụy Ngọc Niên biết biểu muội mới đến phủ này cha mẹ đều đã mất, thật sự rất đáng thương. Hắn nhớ đến bản thân từng mất mẹ, không khỏi sinh lòng quan tâm.

Giọng nói của Ngụy Ngọc Niên rất dễ nghe, như đang dỗ một đứa trẻ. Nhưng nàng đã trải qua quá nhiều, không còn là một đứa trẻ nữa.

Thế nhưng khi Tô Đại nhìn ánh mắt ôn hòa của hắn, lại như bị ánh nắng chiếu thẳng vào mắt, trong khoảnh khắc bối rối, nàng dường như nhìn thấy huynh trưởng.

Nàng không tự chủ mà gọi nhẹ:

“A huynh ——”

Thiếu niên bị bộ dạng của tiểu cô nương trước mắt làm cho rung động, khẽ bật cười:

“Đúng vậy, ta là a huynh của muội.”

Tô Đại mơ màng theo hắn lên phố rồi lại mơ hồ đi theo hắn trở về.

Từ sau hôm đó, Ngụy Cẩm Vân càng nhìn nàng không vừa mắt. Nàng cảm thấy Tô Đại không chỉ cướp đi sự yêu thương của mẫu thân mà còn đoạt luôn huynh trưởng.

Hôm nay trời quang nắng ấm, thời tiết rất đẹp.

Tô Đại nghỉ ngơi hai ngày, thân thể đã đỡ hơn một chút, liền khoác áo choàng dạo bước trong sân.

Hai ngày nay, ngoài dì thường xuyên đến thăm nàng, Trần Uyển Thanh cũng đến vài lần.

Nàng không nói nhiều với Trần Uyển Thanh, ngược lại Trần Uyển Thanh lại mang dáng vẻ chủ nhân, căn dặn nàng phải tĩnh dưỡng cho tốt, nói nếu thiếu gì hoặc có gì cần thêm cứ việc tìm nàng ta.

Tô Đại nghe tai này lọt tai kia, vẻ mặt thản nhiên, không đáp lời, Trần Uyển Thanh thấy thế cảm thấy vô vị, sắc mặt có chút khó coi, chỉ có thể nói vài câu lấy lệ rồi vội rời đi.

Chẳng mấy chốc là đến kỳ lễ cuối năm, trong phủ từ trên xuống dưới tràn ngập không khí hân hoan, dường như không ai còn nhớ vài ngày trước từng có một biểu tiểu thư rơi xuống nước.

Tô Đại không thèm để ý, tránh né mấy gã sai vặt trong phủ đang treo lụa đỏ trang trí, men theo lối nhỏ mà dạo quanh, lại nghe thấy một giọng nói đầy giận dữ từ chỗ rẽ vang lên.

“Mẫu thân thiên vị nàng ta quá rồi, rõ ràng nàng ta chẳng sao cả, vậy mà ta lại phải quỳ ở từ đường mấy ngày!”

Tô Đại đến gần nhìn thử thì thấy bên trong từ đường có một thân ảnh hồng nhạt chói mắt đang nổi trận lôi đình, bên cạnh là một thiếu niên vẻ mặt ngơ ngác đang ngồi xổm.

Chính là tỷ đệ Ngụy Cẩm Vân.

Ngụy Cẩm Vân nghiến răng nghiến lợi: “Rõ ràng ta mới là nữ nhi ruột của bà, Tô Đại chẳng qua chỉ là đứa ăn nhờ ở đậu đáng thương, dựa vào cái gì nàng rơi xuống nước lại bắt ta chịu phạt, rõ ràng nàng suýt chút nữa kéo ta xuống nước theo!”

“Nàng mà chết rồi thì cũng tốt, vừa hay xuống dưới làm bạn với cha mẹ đã mất của nàng, đi sớm chút nhỡ đâu kiếp sau lại chung huyết mạch tiếp.”

“A tỷ.” Ngụy Ngọc Thanh ngồi xổm bên cạnh kéo tay áo nàng ta, ý bảo nàng ta đừng nói nữa.

Đến lúc này rồi, Ngụy Ngọc Thanh vẫn còn bênh Tô Đại!

Ngụy Cẩm Vân lập tức càng tức: “A Thanh, ta là tỷ tỷ ruột của đệ! Ngay cả đệ cũng bênh nàng ta, rốt cuộc nàng ta cho đệ uống mê hồn canh gì vậy hả?”

Ngụy Ngọc Thanh ấm ức vô cùng.

Hôm nay học đường được nghỉ tẩy trần, hắn khó khăn lắm mới được một ngày chơi thoải mái, vậy mà sáng sớm đã bị mẫu thân lôi tới đây để bầu bạn với tỷ tỷ.

Tỷ tỷ lải nhải cả buổi, đến mức tai hắn sắp mọc kén.

Nữ nhân, thật sự là đáng sợ.

Đây là từ đường Ngụy gia, Tô Đại là người ngoài, theo lý thì không thể vào.

Nhưng lời lẽ của Ngụy Cẩm Vân quá phận khiến nàng không thể không để tâm.

Tô Đại không phải là người dễ bị bắt nạt. Bề ngoài nàng dịu dàng rộng lượng, nhưng thật ra rất hay để bụng. Nàng nhất định phải dạy cho Ngụy Cẩm Vân một bài học.

Nàng nhìn quanh để tìm “dụng cụ gây án”, ánh mắt bỗng sáng lên, có mèo ——

Ai cũng biết Ngụy Cẩm Vân sợ mèo là chuyện nổi tiếng trong phủ quốc công.

Nàng dù gì cũng là biểu tỷ của Ngụy Cẩm Vân, thế mà lại không được kính trọng, vậy thì đành nhờ bé mèo này dạy dỗ giúp một phen.

Tô Đại ra sức duỗi tay kéo con mèo từ trong bụi cỏ ra thì chợt nghe một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm truyền ra từ trong từ đường ——

“Xem ra là còn chưa bị phạt đủ?”

Tay Tô Đại đang vươn ra định bế mèo cũng khựng lại.

Ngụy Ngọc Niên từ trong bóng tối bước ra, tay cầm cây thước, dáng người cao ráo như ngọc, thần sắc lạnh lùng, không biết đã đứng đó từ bao giờ.

Hắn ở Hình Bộ làm việc nhiều năm, thường ngày tuy ôn hòa lễ độ, nhưng một khi tức giận, cả người liền toát ra áp lực sát khí khiến người khác run sợ.

Ngụy Cẩm Vân sợ đến run lên, có chút chột dạ: “Huynh… huynh trưởng…”

Ngụy Ngọc Niên lạnh giọng: “Ngươi dám nhắc lại lần nữa không?”

Ngụy Cẩm Vân ấp úng, nàng ta không ngờ hắn lại đột ngột xuất hiện, cũng không biết hắn ở từ đường đã đợi bao lâu, nghe được bao nhiêu. Ngụy Cẩm Vân sợ hãi rút lui về sau, những lời vừa rồi cũng không dám lặp lại nữa.

Khi huynh trưởng tức giận, thủ đoạn thế nào nàng từng thấy qua, đáng sợ đến cực điểm, chỉ duy có trước mặt Tô Đại hắn mới không để lộ ra bộ mặt ấy.

Giằng co một hồi lâu, nàng ta run run nói: “Huynh trưởng, chuyện rơi xuống nước không phải lỗi của ta!”

Ánh mắt Ngụy Ngọc Niên lạnh lẽo, giọng nói nghiêm khắc: “Duỗi tay.”

Ngụy Cẩm Vân lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe: “Huynh trưởng, huynh vì Tô Đại mà đánh ta sao?”

Ngụy Ngọc Niên giọng càng thêm nghiêm: “Duỗi tay!”

Nếu có người thân cận bên Ngụy Ngọc Niên ở đây, nhất định sẽ nhận ra hắn đang cực kỳ tức giận.

Ngụy Cẩm Vân không dám cãi lời huynh trưởng, run rẩy đưa tay ra.

Ngụy Ngọc Niên giơ tay lên, cây thước nặng nề đánh vào lòng bàn tay Ngụy Cẩm Vân, dùng đến tám phần lực.

Hắn vốn không thích người nhà tàn nhẫn với nhau, nhưng Ngụy Cẩm Vân vẫn mang bộ dạng không biết hối lỗi.

Ngụy Cẩm Vân đau đến lùi lại ôm tay, không dám tiến lên nữa. Lòng bàn tay nàng ta sưng đỏ một mảng lớn, hiện lên một vệt đỏ lồi rõ rệt, ẩn ẩn thấm máu ra.

Ngụy Ngọc Thanh sợ đến không dám lên tiếng, rút về một góc, trợn mắt há hốc mồm. Hắn hiếm khi thấy huynh trưởng nổi giận đến mức này.

Ngụy Cẩm Vân không nhịn được, bật khóc: “Huynh trưởng lấy thủ đoạn tra khảo tội phạm ở Hình Bộ áp lên người ta sao?!”

Ngụy Ngọc Niên cười lạnh một tiếng: “Ngươi cũng quá tự đề cao bản thân rồi.”

“Quỳ ba ngày vẫn chưa có tiến bộ.”

Lại một cái thước nữa rơi xuống.

Ngụy Cẩm Vân rốt cuộc không kìm được nước mắt, vừa khóc vừa nghẹn ngào gào lên:

“Các người đều thiên vị Tô Đại!”

“Bất kính trưởng tỷ, lời nói hỗn láo, một!”

“Ta không sai!”

“Tâm mang đố kỵ, hiếu thắng tranh giành, hai!”

“Vậy tại sao huynh chỉ tặng bùa bình an cho nàng mà không cho ta?!”

“Đẩy người xuống nước, thấy chết không cứu, ba!”

Ngụy Cẩm Vân ôm bàn tay sưng đỏ khóc lóc: “Ta không cố ý mà.”

“Phạt quỳ ba ngày, vẫn không biết hối cải, bốn!”

……