Chương 10.2

Ngụy Ngọc Niên sững người một thoáng, rồi bỗng bật cười:

“A huynh nhất định sẽ tìm một vị phu quân xuất thân hiển hách, phẩm hạnh vẹn toàn cho A Đại.”

Lời hắn nói nhẹ như gió thoảng mây trôi, bình thản cứ như đang bàn ngày mai ăn món gì.

Ngực Tô Đại như bị kim châm một mũi.

Nàng khẽ buông tay Ngụy Ngọc Niên ra, Ngụy Ngọc Niên ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt có phần nghi hoặc.

“Thế tử ca ca, ta muốn tự mình đi dạo một lát.”

Trong tay trống không, Ngụy Ngọc Niên thoáng nắm chặt tay, rồi lại buông ra. Cuối cùng chỉ cười ôn hòa, tưởng nàng muốn tự mình ngắm cảnh náo nhiệt:

“Đi đi, nhớ sớm quay về nhà.”

Tô Đại xoay người rời bước, chỉ còn lại một mình Ngụy Ngọc Niên đứng bên vệ đường, rất lâu vẫn chưa nhúc nhích.

Không ai chú ý đến ánh mắt u tối của hắn cùng bàn tay đang siết chặt.

-

Tô Đại không mục đích mà dạo bước, chợt nghe có người gọi một tiếng:

“Tô cô nương.”

Nàng xoay người nhìn lại, liền thấy Thẩm Trác Nhiên một thân váy áo sắc thiên thanh, bên hông đeo ngọc bội tường long sắc xanh đậm, khoác áo choàng tuyết trắng, tóc vấn sơ đơn ốc, thoạt nhìn như nữ tử thường phục giả trang.

Tô Đại nói: “Thẩm đại nhân, thật khéo.”

Thẩm Trác Nhiên hơi mỉm cười, không phải trùng hợp, mà là cố ý chờ nàng.

Nàng ta đã quanh quẩn trước phủ quốc công mấy chục vòng, vẫn không dám bước vào cửa.

Thẩm Trác Nhiên đưa tay làm tư thế mời, ý bảo vừa đi vừa nói chuyện.

“Tô cô nương đi một mình sao?”

“Ta ở kinh thành không thân không quen, đành phải tự mình ra ngoài dạo một vòng.”

Nàng ta dừng một chút, lại nói: “Hơn nữa ta vừa gặp đã cảm thấy hợp ý Tô cô nương, muốn cùng kết giao, Tô cô nương có tin không?”

Tô Đại khẽ lắc đầu, có chút tiếc nuối: “Thật xin lỗi, ta không tin lắm.”

Thẩm Trác Nhiên xoay đầu nghĩ nghĩ, dường như đang tìm cớ khác, khiến Tô Đại khẽ cười:

“Thẩm đại nhân không giỏi nói dối.”

Thẩm Trác Nhiên đành buông tay, thẳng thắn nói: “Ta là người Tây Bắc, lần đầu nhập kinh, nơi này nhìn đâu cũng xa lạ, người đầu tiên gặp được chính là cô, nên muốn kết giao cùng cô!”

Tô Đại áy náy nói: “Thật xin lỗi, ta vẫn không tin lắm.”

Ánh mắt nàng khẽ rũ xuống, nhìn thấy khi Thẩm Trác Nhiên cất bước, ngọc bội bên hông khẽ lay động, vô cùng bắt mắt.

Miếng ngọc bội ấ, nàng đã để ý từ lần đầu gặp mặt, toàn thân sắc xanh đậm, khắc hình rồng bay, ánh ngọc ôn nhuận, chất ngọc mịn màng.

Nhìn rất giống đôi ngọc bội năm xưa nàng cùng huynh trưởng sở hữu, một long, một phụng.

Năm đó mẫu thân làm riêng một đôi, một chiếc trao cho nàng, một chiếc giao cho huynh trưởng. Sau khi nàng rời khỏi Tô phủ, chiếc ngọc của nàng được mang về, còn chiếc của huynh trưởng thì…

Tô Đại giống như vô tình, khẽ chuyển đề tài: “Ngọc bội của Thẩm đại nhân nhìn thật đặc biệt.”

“Ngọc bội?”

Thẩm Trác Nhiên sờ bên hông, khẽ cười: “Đây là bạn hữu tặng cho.”

“Bạn hữu tặng?”

Chẳng lẽ là huynh trưởng?

Tim nàng đập nhanh hẳn, lại sợ nghe được kết quả không như mong.

Cố giữ bình tĩnh, nàng hỏi: “Vị bạn hữu kia tên gọi là gì?”

Thẩm Trác Nhiên lắc đầu: “Chỉ gặp một lần, khi ấy ta cứu hắn, hắn thân không còn gì, chỉ lấy ngọc bội đáp tạ.”

“Gặp ở đâu vậy?”

Thẩm Trác Nhiên có phần kinh ngạc: “Tô cô nương hỏi việc ấy làm gì?”

Tô Đại đáp: “Ta có một vị huynh trưởng, cũng có một chiếc ngọc bội giống vậy. Chỉ là mấy năm trước gia cảnh sa sút, từ đó không rõ tung tích.”

Thẩm Trác Nhiên gật đầu suy nghĩ, hồi tưởng rồi nói: “Năm năm trước, tại một nơi gọi là Thác thôn ở Tây Bắc, ta gặp hắn. Khi ấy hắn áo quần rách nát, bị người truy sát, thương tích đầy mình. Ta ra tay cứu giúp, hắn để lại ngọc bội cảm tạ, rồi một mình rời đi.”

Năm năm trước…. đúng thời điểm a huynh bị bắt đi năm đầu tiên, rất có thể là tự mình trốn thoát, mới dẫn đến bị quan binh truy sát…

Nhưng khi xưa a huynh có bao giờ khoác y phục rách nát đâu?

Ngay cả khi chịu phạt nặng nhất, cũng chỉ là bị phụ thân đánh vào lòng bàn tay.

Trong lòng Tô Đại dâng lên mấy phần chua xót.

Thẩm Trác Nhiên như đã hạ quyết tâm, dứt khoát mở lời:

“Tô cô nương, ta cố ý tới tìm cô là để cầu một việc.”

Tô Đại ngơ ngác: “Cầu ta?”

Nàng thật sự không biết bản thân có thể giúp Thẩm Trác Nhiên việc gì, rốt cuộc thì đến huynh trưởng của mình nàng còn chẳng tìm nổi.

Thẩm Trác Nhiên nói thẳng: “Tô cô nương, Tiêu Viễn trúng độc. Loại độc này, chỉ có cô mới giải được.”

Tiêu Viễn?

Quả thật, chỉ có nàng mới có thể giải được.

Loại độc này là do tiên sinh tự tay nghiên cứu ra, tiên sinh đã khuất núi, trên đời cũng chỉ còn nàng biết cách giải.

Thẩm Trác Nhiên lộ ra vẻ ngượng ngùng:

“Không giấu gì cô, trước khi nhập triều làm quan, ta từng nữ cải nam trang, nhân duyên đưa đẩy bái Lý Trường Chính làm thầy, được ông ấy chọn lựa trọng dụng, xem như tâm phúc.”

“Nhưng chí hướng của ta trái ngược với tính toán của ông ấy. Sau này thân phận nữ nhi bị lộ, liền bất hòa mà tan rã. Khi đó ta từng hứa, chờ sau khi làm quan sẽ vì ông ấy làm một việc cuối cùng, coi như đáp đủ ân nghĩa. Việc tìm được tín vật mà Tiêu Viễn công bố chính là sự việc cuối cùng ấy.”

“Cô hẳn cũng biết, Tiêu Viễn cũng là người của Lý Trường Chính. Hắn từ biệt chùa Quảng Thiền rồi mai danh ẩn tích, mấy ngày trước bất ngờ xuất hiện, tuyên bố đã tìm được tín vật, nhưng lại trúng độc.”

“Việc cuối cùng ta không hoàn thành, nhưng ta muốn cứu Tiêu Viễn. Cứu hắn xong, ta liền có thể triệt để chấm dứt mọi ràng buộc với bọn họ.”

“Ta đã dò hỏi kỹ bên Tiêu Viễn mới biết người hạ độc là cô.”

Tô Đại sắc mặt phức tạp: “Cô cứ vậy mà nói với ta, không sợ ta sẽ nói cho Ngụy Ngọc Niên biết sao?”

Thẩm Trác Nhiên mỉm cười, ánh mắt mang theo mấy phần tán thưởng:

“Ta vốn cũng nghĩ như vậy. Nghe danh Ngụy thế tử đã lâu, đối nhân ôn hòa có lễ, xử sự cương trực ngay thẳng, tuổi trẻ tài cao, được thánh thượng khen ngợi. Gặp mặt lần trước, dung mạo lại cực kỳ tuấn mỹ. Ta cũng muốn kết giao một phen.”

Lời nàng ta nói ung dung tự nhiên, phong thái hào sảng, không chút giấu giếm, kết bạn cũng quang minh chính đại.

Rõ ràng đối phương bình thản đến thế, Tô Đại lại chẳng rõ trong lòng mình rốt cuộc đang bất mãn điều gì.

Thôi vậy.

Tô Đại: “Ta có thể cho cô giải dược.”

Dù sao khi đó nàng cũng chỉ vì thấy lời hắn nói vừa cay độc vừa lươn lẹo nên mới hạ độc mà thôi.

Loại độc đó cũng chẳng phải trí mạng, cùng lắm chỉ khiến hắn ngứa ngáy như lột da thôi.

Nếu có thể lấy đó đổi một phần nhân tình, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.

Huống hồ, Thẩm Trác Nhiên cũng chưa đem hết sự thật ra nói với nàng.