Chương 10.1: Gặp lại Thẩm Trác Nhiên

“Huynh hỏi thử nàng một tiếng, chức vị chính thất, nàng có muốn làm hay không?”

Thường Mục chắp tay, bừng tỉnh đại ngộ: “Muội thật giỏi hiểu lòng người, đề cử nàng làm bình thê, quả thật là chủ ý hay!”

Tô Đại cười lạnh, ngu xuẩn như vậy, nàng thật hoài nghi thân phận cử nhân của hắn là dùng bạc mua về.

“Ý ta là, ta không đồng ý mối hôn sự này.”

Thường Mục sửng sốt: “Lời này là có ý gì?”

Hắn ta sốt ruột nói: “Nếu muội gả vào cửa, hài tử của ta với ngoại thất kia sẽ nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của muội!”

Tô Đại nhìn hắn ta, từng chữ từng lời: “Hài tử mà ngươi cùng ngoại thất kia cùng nhau nuôi dưỡng suốt tám năm, nếu trong lòng ngươi còn có nửa phần tình cảm thì đã không lấy hài tử ra làm điều kiện.”

Thường Mục không vui: “Đại nhi muội muội, ta kính muội vì muội là người do thẩm thẩm chọn, lấy lễ để đối xử, sao muội lại ăn nói chẳng khách khí như vậy!”

“Đừng tưởng ta không biết thân thế của muội, thân thế muội so với ta, tính ra là trèo cao. Không gả cho ta, chẳng lẽ muội còn có thể tìm được mối hôn sự nào tốt hơn sao?”

Tô Đại gật đầu phụ họa: “Đúng đúng, nhưng vẫn hơn kẻ dựa vào nữ nhân mà mượn oai hùm như ai kia.”

Thường Mục vừa tức vừa giận, nghĩ nát óc cũng không hiểu được vì sao người vừa rồi còn nhã nhặn hiểu lễ, giờ lại nói ra những lời chua ngoa khó nghe đến thế, tay cũng run lên: “Ngươi… ngươi là đồ chua ngoa!”

Tô Đại nói: “Kẻ tám lạng, người nửa cân.”

Thường Mục đang muốn mở miệng, chợt nghe có người vội vã gọi một tiếng: “Mục lang!”

Chỉ thấy ngoại thất của hắn sắc mặt tái nhợt, tóc tai tán loạn, hai mắt đẫm lệ chạy tới, nhào thẳng vào lòng hắn.

Thường Mục thoáng chốc mềm lòng, người trong ngực nhỏ bé yếu ớt khiến hắn sinh tâm che chở, vội vàng dỗ dành: “Oanh nương, làm sao vậy?”

Oanh nương hai bên má còn vương giọt lệ trong suốt, nhìn Thường Mục như có ngàn vạn lời muốn nói, lại như phải chịu quá nhiều uất ức, làm ai nhìn cũng thương xót.

Thường Mục xót xa, rốt cuộc không rảnh lo đến Tô Đại nữa, cúi đầu dỗ dành nàng ta.

“Ngươi chi bằng về nhà xem thử, không chừng trong nhà họ Hứa đã có biến gì cũng nên.”

Tô Đại quay đầu nhìn lại, cũng chẳng rõ Ngụy Ngọc Niên đã đứng bên cạnh nàng từ lúc nào, đang thay nàng chắn gió tuyết, bên cạnh còn có An Lâm đi theo, An Lâm chớp chớp mắt.

Tô Đại trong lòng đã rõ, nhất định là bút tích của hắn.

Thường Mục thấy Ngụy Ngọc Niên, liền nói: “Làm Ngụy huynh chê cười rồi.”

Hắn ta thoáng đẩy Oanh nương ra, thấp giọng quát: “Mau lui ra xa một chút, còn ra thể thống gì nữa!”

Oanh nương khóc sướt mướt nói: “Bọn họ xông vào viện, còn mang Hiên ca nhi đi, nói muốn đưa về Thường gia……”

Oanh nương nước mắt đầm đìa, hoa lê đẫm lệ: “Mục lang, Hiên ca nhi chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!”

“Cái gì!?”

Thường Mục nghe vậy lòng như lửa đốt: “Sao nàng không nói sớm!?”

Hắn ta vung tay áo, cảm thấy trước mặt Ngụy Ngọc Niên có phần thất lễ, miễn cưỡng đè ép nôn nóng, hướng Ngụy Ngọc Niên chắp tay: “Thất lễ!”

Rồi vội vã quay người rời đi, ngay cả Oanh nương cũng không kịp quan tâm.

Phụ thân hắn ta xưa nay không thích Oanh nương, luôn cho rằng nàng làm lỡ tiền đồ làm quan của hắn, lại càng không nói đến chuyện nàng sinh con trai, nếu không chết thì cũng bị lột một lớp da!

Hắn ta phải chạy mau về ngăn cha hắn, nếu xảy ra chuyện đổ máu thì sau này sao có thể nghênh tân nương được?

Thường Mục đi xa rồi, Oanh nương mới dần dần ngưng khóc, động tác chậm rãi lau sạch nước mắt, lộ ra dung mạo vốn có, trên mặt đã không còn dáng vẻ yếu đuối nhu nhược ban nãy.

Nàng gật đầu với Ngụy Ngọc Niên rồi hướng Tô Đại hành lễ, sau đó xoay người rời đi.

Lưng nàng thẳng tắp, từng bước vững vàng trầm ổn, dường như phía trước dù là đầm rồng hang hổ, nàng cũng không hề sợ hãi.

Tô Đại đứng ngây nhìn.

Ngụy Ngọc Niên giải thích: “Oanh nương vốn dĩ là con hát nổi danh nhất ở Lê viên.”

Thì ra là thế, mọi chuyện không cần nói thêm.

Bất quá, dù là ai gặp phải người như vậy, tình cảm sâu đậm đến đâu cũng sẽ bị tính kế mà tan vỡ.

Nếu nàng ấy không tự mình mưu tính, chỉ sợ đến cả hài tử cũng không giữ nổi chứ đừng nói đến chuyện có thể ngồi lên vị trí chính thất.

Ngụy Ngọc Niên ôn hòa điềm đạm, cả thân mình như phủ lên nàng một tầng bảo vệ, giống như sớm đã biết trong lòng nàng nghĩ gì.

“Cứ xem tiếp đi, nàng sẽ không thua.”

Oanh nương sau lưng có Ngụy Ngọc Niên quạt gió châm củi, sao có thể thua?

Tô Đại nhìn hắn đứng trong tuyết, phong tư ôn nhuận thanh nhã, khiến người nhìn sinh lòng kính phục. Một đôi mi mắt sâu lắng, giờ phút này mang theo ý cười nhìn nàng chăm chú, khiến nàng gần như không thở nổi, kế đó liền như bị cuốn vào cơn lốc xoáy của hắn.

Nàng đột nhiên dâng lên một tia ảo giác rằng hắn đối với nàng hình như không giống đối với người khác.

Tuyết chẳng biết từ khi nào đã ngừng rơi, chiều hôm lặng xuống, ánh tà dương dần tắt, từng chiếc đèn l*иg lần lượt được thắp lên. Từ đỉnh núi nơi xa, pháo hoa nổ tung, muôn hồng nghìn tía bung nở. Trong thành có người thả đèn l*иg, từng chiếc từng chiếc bay lên không trung, gửi gắm nguyện ước xa vời, ăn mừng ngày mùng 1 Tết.

Tiếng pháo lại vang lên.

Ngụy Ngọc Niên vươn tay vỗ nhẹ lên đầu Tô Đại, nói:

“Tuổi duật vân mộ, một nguyên phục thủy.”(*)

“A Đại, nguyện điều muội mong, đều được như ý.”

(*): Ở tuổi xế chiều, như mây chiều lững lờ, chỉ mong được trở về cội nguồn, về lại nơi khởi đầu như nước chảy về nguồn.

Khắp con phố tựa như sống dậy, tiếng rao của người bán rong, tiếng trẻ con nô đùa, xen lẫn tiếng nói ôn nhuận như ngọc, thanh âm ấy lọt vào tai, như nước suối róc rách.

Ngụy Ngọc Niên dắt tay Tô Đại: “Đi thôi, a huynh đã lâu chưa đưa muội dạo một vòng Hoa Kinh.”

Khác với Tô ma ma, tay hắn vừa ôn hòa vừa có lực, trong lòng bàn tay có vết chai mỏng, là do năm xưa luyện võ mà thành, nhưng chuyện hắn biết võ, vẫn luôn giấu kín.

Bao lâu rồi?

Tô Đại thầm nghĩ, ba năm.

Thế tử ca ca đã ba năm không đưa nàng dạo quanh Hoa Kinh.

Ba năm này, nàng hiếm khi thấy được hắn.

Mỗi lần gặp mặt cũng chỉ là vội vã chào từ biệt.

Nàng không biết hắn bận điều gì, mà hắn cũng chưa từng nói với nàng.

Phảng phất như nàng sinh ra chính là để cánh chim của hắn che chở, làm một muội muội nên được bảo hộ.

Mà Tô Đại, hẳn là nên được bảo hộ, rồi chọn lấy một tấm chồng tốt, cầm sắt hòa minh, bình yên qua đời.

Trước kia nàng cũng cho là vậy, con đường duy nhất của nàng chính là chọn một vị phu quân tốt để gả.

Nhưng sau khi nàng thấy Oanh nương, thấy Thẩm Trác Nhiên, nàng chợt hiểu ra, nữ tử không phải chỉ có một con đường gả chồng. Nhưng mà ngoài việc lấy chồng, còn có thể làm được gì?

Lời Ngụy lão phu nhân vẫn còn văng vẳng bên tai.

Tô Đại dừng bước, khẽ nói: “Thế tử ca ca, lão phu nhân muốn ta gả chồng, nhưng ta không muốn gả đi một cách mù quáng như vậy.”

Ngụy Ngọc Niên ngẩng đầu: “Vậy muôi thích kiểu nam tử nào?”

“Ta thích… người như huynh.”