Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tô Mộng

Chương 9.2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngụy lão phu nhân cười giới thiệu: “Đại nha đầu, đây là chất tôn Thường Mục của nhà mẹ đẻ ta, hôm nay đến phủ chúc Tết ăn bữa cơm đơn giản. Ta thấy hai đứa tuổi tác xấp xỉ, không bằng làm quen một chút.”

Quả nhiên.

Diêu thị lo lắng nhìn Tô Đại, không biết đang nghĩ gì.

Ngụy lão phu nhân lại nói: “Nói ra thì, ngươi cũng nên gọi nó một tiếng Mục biểu ca.”

Tô Đại cố nén khó chịu, chào: “Ra mắt Mục biểu ca.”

Ngụy Cẩm Vân hừ một tiếng: “Chào cái gì mà chào chứ, hắn là biểu ca của ngươi từ khi nào?”

Diêu thị tức giận nói: “Cẩm nhi!”

Ngụy Cẩm Vân hừ một tiếng nữa, Ngụy lão phu nhân tâm trạng rất tốt, bị nói cắt lời cũng không giận, ngược lại còn cưng chiều bật cười, cố ý hỏi:

“Ai chọc Cẩm nha đầu của chúng ta giận rồi?”

“Còn có thể là ai!” Ngụy Cẩm Vân làm nũng: “Tổ mẫu, sao người lại gọi cả nàng lên đây chứ?”

Cái “nàng” trong câu đương nhiên là chỉ Tô Đại, mà nàng thì thật ra cũng không muốn ở đây, tốt nhất là Ngụy Cẩm Vân lúc này cứ khóc lóc ăn vạ đuổi nàng đi. Không thì để nàng là người khóc lóc ăn vạ bỏ đi cũng được.

Đáng tiếc, Ngụy lão phu nhân lại không làm theo ý Ngụy Cẩm Vân, chỉ nhàn nhạt nói:

“Cẩm nha đầu, không được vô lễ với Đại tỷ tỷ của con!”

Lão phu nhân đã mở miệng như vậy, đương nhiên không còn là ngữ khí đùa giỡn nữa, Ngụy Cẩm Vân cũng liền cụp xuống, không nói thêm gì.

Ngụy lão phu nhân mời Tô Đại ngồi xuống bên cạnh Thường Mục, đợi Ngụy Ngọc Niên đến là có thể bắt đầu dùng bữa.

Vừa ngồi xuống, Thường Mục thường xuyên liếc nhìn Tô Đại, rõ ràng mang vẻ hài lòng.

Ngụy lão phu nhân nhìn thấy thì không khỏi gật đầu vừa lòng:

“Đều là người một nhà cả, không cần câu nệ lễ tiết.”

Tô Đại lại như đứng trên đống lửa.

Một lúc sau, Ngụy Ngọc Niên mới từ tốn đến muộn. Hắn hơi ngạc nhiên nhìn Thường Mục một cái rồi ngồi xuống bên cạnh Ngụy quốc công.

Lúc này lão phu nhân mới lên tiếng: “Đều đã đến đông đủ cả chứ?”

“Ăn cơm thôi.”

Các nha hoàn, bà tử nối nhau đi vào, người bưng trà, người dọn đồ ăn…

Một lúc lâu trầm mặc, Ngụy quốc công mới mở miệng hỏi Ngụy Ngọc Niên:

“Tra khảo xong chưa?”

Trong phủ, đại sự đều do mẫu thân là lão phu nhân quyết định, chuyện chi tiêu thì Diêu thị quản, chỉ có ông là người rảnh rỗi, từ sau khi tiên phu nhân qua đời lại càng buông tay không quản. Nếu không có chức quan của Ngụy Ngọc Niên, sợ rằng phủ quốc công chỉ còn mỗi cái danh, sớm muộn cũng suy bại.

Cho nên ông rất quan tâm đến con đường làm quan của Ngụy Ngọc Niên.

Ngụy Ngọc Niên liếc nhìn Tô Đại một cái, đem vẻ mặt như ngồi trên đống than của nàng thu vào tầm mắt, đáp:

“Nhờ có thuốc của A Đại, đã hỏi ra được rồi.”

Tô Đại bất ngờ nghe thấy tên mình, sau đó nghe tiếp câu nói, mới hiểu ra câu này đang nói đến việc ép cung Tiêu Viễn.

Vào Hình Bộ lâu như vậy mà mãi mới khai ra sự thật, chịu đựng tốt thật.

Ngược lại, Ngụy quốc công lại kinh ngạc nhìn về phía Tô Đại:

“Ngươi còn biết mấy thứ đó sao?”

Tô Đại đáp: “Hồi nhỏ gia phụ từng mời tiên sinh, ta hiểu sơ qua chút y thuật.”

Cũng chỉ là học qua loa bên ngoài.

Quốc công gia gật đầu khen ngợi: “Ta từng gặp Tô đại nhân hai lần, quả thực tài hoa xuất chúng, tinh thông nhiều mặt. Không ngờ trong việc giáo dưỡng nữ nhi cũng giỏi như vậy.”

Nữ nhi nhà thế gia đại tộc, việc giáo dưỡng đều chú trọng vào tam tòng tứ đức, lễ nghi nhạc cụ. Dù có giỏi đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là để gả cho một người tốt.

Tô Đại học những thứ đó, trong mắt người khác thì chẳng cần thiết, nhưng quốc công gia lại không nghĩ vậy. Ông luôn cảm thấy học là để cho bản thân mình. Chỉ tiếc Diêu thị có cách giáo dưỡng con riêng của bà, ông cũng không thể chen tay vào.

Thường Mục nghe quốc công gia khen xong thì càng thêm đắc ý, liền gật đầu liên tục, như thể Tô Đại đã là người nhà họ Thường, nàng được khen thì cũng là vinh dự của hắn.

Ngụy Ngọc Niên liếc nhìn Thường Mục một cái, giữa hai hàng lông mày thoáng hiện một tia không vui khó phát hiện.

Bữa cơm này khiến Tô Đại vô cùng khó chịu, may là cũng cố ăn xong được.

Sau bữa ăn, Ngụy Ngọc Niên viện cớ có việc nên rời đi trước. Lúc này Ngụy lão phu nhân liền sắp xếp cho Tô Đại dẫn Thường Mục đi dạo, tiện đường tiễn hắn một đoạn.

Thường phủ cũng không xa, ở ngay trong thành. Thường Mục lúc đến cũng ngồi xe ngựa vào, người sáng suốt nhìn một cái là hiểu dụng ý gì, nhưng lời của lão phu nhân vốn không thể cự tuyệt, Tô Đại đành phải đồng ý, định trên đường sẽ nói rõ với hắn.

Trời chưa tối hẳn, đèn l*иg đã được treo khắp phố. Những đứa trẻ cột tóc trái đào đuổi nhau chơi đùa, tiếng ca múa đàn sáo không ngớt bên tai, thậm chí còn có người thả pháo hoa, hò reo ồn ào. Còn có những món ăn nóng hổi mới ra lò, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Ma ma dẫn Tô Đại và Thường Mục đi từ cửa hông ra. Tô Đại không muốn dẫn Thường Mục đi dạo nữa, liền dừng lại ở cửa nói: “Mục biểu ca, ta có vài lời muốn nói với huynh.”

Thường Mục nhìn thoáng qua ma ma rồi nói: “Vừa hay ta cũng có chuyện muốn nói với muội.”

Hai người liền tránh khỏi ma ma.

Tô Đại nói: “Mục biểu ca, mời huynh nói trước.”

Thường Mục không khách sáo: “Vậy ta nói trước.”

“Ta có một ngoại thất, muội biết chứ?”

Tô Đại hơi kinh ngạc, không ngờ hắn lại thẳng thắn như vậy: “Biết.”

Thường Mục thấy nàng không tỏ thái độ phản đối thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp:

“Ý của thẩm thẩm ta hôm nay, chúng ta đều đã rõ!”

Thấy Tô Đại gật đầu, lại có Ngụy lão phu nhân làm chỗ dựa, Thường Mục lập tức đắc ý nói tiếp: “Ta thấy muội biết lễ nghĩa, đúng hợp ý ta. Ta đang cần một người chính thất như muội!”

“Nhưng muội yên tâm,” hắn ta nói tiếp, “ngoại thất của ta tính tình dịu dàng dễ chịu, nếu muội gả vào, tuyệt đối sẽ không để muội phải chịu ấm ức.”

Hắn ta nhíu mày suy nghĩ một lát, như thể đang có chút buồn phiền, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Chỉ là nếu muội vào cửa, phải đồng ý để ta đưa ngoại thất vào làm tiểu thϊếp.”

Tô Đại bật cười, quả thực không thể hiểu nổi!
« Chương TrướcChương Tiếp »