- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tô Mộng
- Chương 9.1: Gán ghép
Tô Mộng
Chương 9.1: Gán ghép
Tiếng pháo trúc vang lên, tuyết rơi đầy đất.
Lại thêm một năm trừ tịch đến.
Vừa đúng giờ ngọ, trong Phương Nhã Các, quanh bàn sập đặt mấy lư hương nhỏ, hơi ấm lan tỏa, Tô Đại hớp vài ngụm trà nóng, cửa bị đẩy ra, gió tuyết tràn vào cả phòng.
Ngọn lửa run rẩy mấy lần vì gió.
Minh Hỉ cười tươi bưng một chậu tiền hào nóng hôi hổi bước vào, xì xì một tiếng, hơi nóng lẫn khí lạnh quyện lấy nhau, quẩn quanh bay lên, thật lâu không tan, khiến Phương Nhã Các vốn yên tĩnh cũng có vài phần náo nhiệt hiếm thấy.
“Mau mau mau, đóng cửa, bên ngoài lạnh quá.” Minh Hỉ vừa đi vừa sai Lan Chi.
Lan Chi tay chân lanh lẹ đóng cửa lại, vẫn bị gió thổi tuyết đầy mặt, khổ sở nói:
“Nơi này khác gì núi tuyết chứ, lạnh như vậy là muốn đóng băng người ta mà!”
Tô Đại cùng Minh Hỉ nhịn không được bật cười.
Người trong phủ Ngụy quốc công đều đi dự gia yến, Tô Đại không có tư cách tham dự, chỉ có thể cùng Minh Hỉ, Lan Chi hưởng chút náo nhiệt, Phương Nhã Các vốn nằm nơi hẻo lánh, lại đúng dịp trừ tịch, càng thêm vắng vẻ không người quấy rầy.
Mỗi dịp lễ tết, Tô Đại đều gọi hai nha đầu ngồi quanh bàn cùng ăn, lúc này liền không phân chủ tớ.
Hai nha đầu cũng thoải mái tự nhiên, ở bên Tô Đại giống như tỷ muội.
Hôm nay ăn tết, Minh Hỉ từ sáng sớm đã vui vẻ kéo Lan Chi gói sủi cảo, còn cố ý nhét mấy đồng xu vào bên trong, chỉ chờ vận may ăn trúng.
Ba người ngồi quanh bàn, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, Tô Đại nói: “Ăn cơm thôi.”
Minh Hỉ từ trong bát chọn một chiếc sủi cảo to và đẹp nhất bỏ vào chén của Tô Đại, hai nha hoàn mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm nàng, như muốn nhìn ra đồng xu từ trong sủi cảo.
Tô Đại bất đắc dĩ, vừa định ăn thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ, tiếp đó là giọng của Tô ma ma, người bên cạnh Ngụy lão phu nhân:
“Tô cô nương, lão phu nhân mời người tới dự gia yến.”
Lão phu nhân và quốc công gia xưa nay đều không để tâm đến nàng, trước giờ trong phủ chưa từng gọi nàng tham gia gia yến, nàng cũng vui vẻ thanh nhàn, không đến quấy rầy.
Lúc này lão phu nhân vừa mới nhắc đến chuyện hôn sự của nàng, lại gọi nàng đi dự tiệc, rõ ràng là có dụng ý.
Tô Đại buông chiếc sủi cảo, ho hai tiếng:
“Tô ma ma, phiền ma ma chuyển lời đến lão phu nhân, Tô Đại bị nhiễm phong hàn, sợ mang bệnh khí đến cho mọi người nên không đi dự tiệc, cảm tạ ý tốt của lão phu nhân.”
Tô ma ma cố chấp nói: “Không sao cả, đúng lúc Lý đại phu cũng đang ở chỗ lão phu nhân, tiện thể có thể khám cho một lượt.”
Lan Chi lo lắng nhìn Tô Đại.
Minh Hỉ tức giận nói: “Đã là giữa trưa rồi, nếu thật lòng muốn mời cô nương đi thì nên sai người đến gọi từ sớm chứ sao giờ này mới nhớ ra, rõ ràng là nhất thời mới nghĩ tới…”
Lời còn chưa dứt đã bị Tô Đại ngăn lại. Nàng lắc đầu, ra hiệu rằng mình không sao.
“Ma ma chờ một lát, ta rửa mặt chải đầu xong sẽ qua ngay.”
Tô ma ma lùi sang một bên.
Minh Hỉ hỏi: “Cô nương, sao năm nay lão phu nhân lại đột nhiên mời người đi dự gia yến vậy?”
Năm ngoái, trừ Ngụy thế tử thỉnh thoảng rảnh sẽ qua thăm cô nương một lát, đến cả Diêu thị còn chẳng quan tâm thì đừng nói chi tới lão phu nhân.
Chuyện lão phu nhân từng nói Tô Đại chưa kể cho Minh Hỉ.
Hôm đó nàng nói với Ngụy Ngọc Niên rằng mình không muốn lấy chồng, hắn nói sẽ giúp nàng. Chỉ cần hắn còn ở đây, tuyệt đối sẽ không để nàng phải gả cho người mình không thích.
“Lão phu nhân bên đó, ta tự đi, hai người cứ ở lại đây.”
“Ta cũng đi.” Minh Hỉ bước theo nàng.
Tô Đại thắt chặt áo choàng, gương mặt trắng trẻo tinh xảo được khăn lông bao lại, càng tăng thêm vài phần vẻ yếu đuối xinh đẹp.
“Ăn cơm xong ta sẽ về, không sao đâu.”
Nói thì là vậy nhưng Minh Hỉ nhớ lại chuyện lần trước Tô Đại ngã xuống vực, trong lòng vẫn thấy lo lắng. Đang định nói thêm gì đó, Tô Đại ngăn lại, nhận lấy bình nước nóng, trấn an:
“Được rồi, ta sẽ về nhanh thôi. Chỉ trong phủ thôi, có thể xảy ra chuyện gì được?”
Minh Hỉ lúc này mới chịu buông, hai nha hoàn chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Đại đi theo sau Tô ma ma, dáng người dần dần xa khuất. Trên bàn chỉ còn lại nửa bát tiền hào nguội lạnh.
Trên mặt đất tuyết đọng dày hơn nửa gang tay. Tuy mặc nhiều áo nhưng giày của nàng chỉ lót một lớp nhung mỏng. Sợ giẫm phải tuyết làm ướt chân, nàng liền bước theo đúng dấu chân của Tô ma ma, từng bước từng bước một. Tô ma ma sải bước hơi rộng, nàng phải nhảy nhẹ mới đuổi kịp, thỉnh thoảng còn ho khan hai tiếng.
Chuyện bị cảm lạnh, thực ra là sự thật.
Tô ma ma thấy nàng theo không kịp, đi một đoạn thì quay đầu lại nhìn, thấy tiểu cô nương ngoan ngoãn bước theo sát mình, cố giẫm đúng dấu chân để tránh tuyết, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần thương cảm.
Dù sao cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Không biết đã tạo nghiệt gì mà lão phu nhân cứ nhất quyết muốn gả nàng cho cái tên chất tôn nhi chẳng ra gì kia.
Tô ma ma thở dài, bước chân chậm lại, chờ nàng đến gần thì đưa tay ra trước mặt nàng:
“Đi thôi, Tô cô nương, ta dắt người.”
Tô Đại được quan tâm mà hoảng hốt, sững người một lúc lâu, ngón tay trắng bệch mảnh khảnh mới đặt lên lòng bàn tay của Tô ma ma, nơi tiếp xúc truyền đến hơi ấm nóng rực, nàng được dắt đi phía trước.
Tô Đại ngơ ngác nhìn tuyết trắng dưới đất, lạnh lẽo phủ một màu trắng xoá, nhưng trong tay lại rất ấm áp.
Mãi đến khi hơi ấm trong tay biến mất, Tô Đại mới sững sờ phát hiện đã đến chỗ gia yến.
Tô ma ma vén màn cửa: “Tô cô nương, đến rồi.”
Tô Đại cảm ơn, bước qua tiền sảnh, liền có một luồng hơi ấm ập ra từ trong phòng, làm bàn ghế đều mang theo hơi nóng.
Tô Đại cởϊ áσ choàng, quần áo mỏng bên trong lập tức thấy lạnh.
Băng qua cổng mái vòm buông rèm hoa, đi thêm vài bước nữa đã thấy chiếc bàn dài làm từ gỗ tử đàn, trên bàn đã có mấy người ngồi.
Chủ tọa đương nhiên là Ngụy lão phu nhân, bên trái là Ngụy quốc công trầm mặc ít lời, bên phải là Diêu thị, ngồi thấp hơn là đám hậu bối.
Ngụy Ngọc Thanh thấy Tô Đại tới thì vui vẻ chạy đến kéo tay nàng:
“Đại tỷ tỷ, tỷ đến rồi, bây giờ chỉ thiếu huynh trưởng nữa thôi.”
Diêu thị trách mắng Ngụy Ngọc Thanh:
“Thanh ca nhi, còn có trưởng bối ở đây, sao lại vô lễ như vậy!”
“Dạ!” Ngụy Ngọc Thanh liền tiu nghỉu quay về chỗ ngồi.
Tô Đại hành lễ xong, liền phát hiện cuối bàn còn có một người lạ mặt, lúc này đang dùng ánh mắt dính nhớp nhìn nàng cười, như thể đôi mắt sắp rớt ra, thấy Tô Đại nhìn lại, hắn ta còn cố tình gật đầu cười chào hỏi, dường như cực kỳ vừa lòng.
Tô Đại bị ánh mắt hắn ta nhìn đến không vui, khẽ nhíu mày.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tô Mộng
- Chương 9.1: Gán ghép