Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tô Mộng

Chương 8.1: Đại tỷ tỷ, nếu tỷ là tỷ tỷ ruột của ta thì tốt rồi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngụy Cẩm Vân còn định nói thêm vài lời khó nghe, nhưng Diêu thị đã cắt ngang, kéo nàng ta rời đi, chỉ để lại hai tỷ đệ Tô Đại ở lại.

Đến một nơi không có ai, Diêu thị buông tay nàng ta ra.

“Cẩm nhi, con làm việc cũng nên có chừng mực. Nếu không có nàng, đệ đệ con lần này e là lành ít dữ nhiều.”

“Mẹ, con biết không thể trách nàng, nhưng con không ưa nổi nàng.”

Thấy Ngụy Cẩm Vân vẫn làm như chẳng để tâm, Diêu thị nghiêm giọng: “Không được quá đáng!”

“Phòng bếp đang hâm lại canh, con đi mang đến cho Đại tỷ tỷ để xin lỗi.”

Ngụy Cẩm Vân tức giận dậm chân, nhìn bóng lưng mẹ mình, cuối cùng đành nhận mệnh mà đi về phía phòng bếp.

-

Tô Đại đỡ Ngụy Ngọc Thanh nằm xuống, đắp lại chăn cho ngay ngắn. Ngụy Ngọc Thanh thấy Đại tỷ tỷ chẳng hề trách mình giấu nàng chuyện kia, lại càng cảm thấy áy náy, dáng vẻ đáng thương như một đứa trẻ phạm lỗi:

“Đại tỷ tỷ, chuyện đi chùa Quảng Thiền ta không phải cố ý giấu tỷ đâu.”

“A Thanh làm rất tốt, còn nhỏ mà lúc nguy nan không hoảng sợ, không bị thích khách chia rẽ ly gián, rất giỏi!”

Hai mắt Ngụy Ngọc Thanh lập tức sáng lên: “Thật vậy sao?”

“Thật mà.”

“Nhưng mà… vì sao a huynh lại có thể trơ mắt nhìn ta bị thích khách bắt đi mà không hề động tĩnh gì?”

Trước đó huynh trưởng từng căn dặn riêng hắn, hắn cũng biết sẽ gặp thích khách, nhưng từ trước đến nay hắn luôn lấy huynh trưởng làm gương, cảm thấy bản thân không nên sợ bất cứ gian nan nào. Hắn cũng muốn trở nên lợi hại như huynh trưởng nên đã lập tức đồng ý.

Huynh trưởng cũng nói sẽ không để hắn thật sự gặp nguy hiểm.

Huynh trưởng lợi hại như vậy, nhất định giữ lời, mà hắn cũng chẳng sợ!

Thế nhưng những lời của thích khách như kim châm, cắm sâu vào lòng, khiến lòng hắn vừa buồn vừa đau.

“Tổ mẫu và phụ thân đều nói, huynh trưởng làm vậy nhất định là có lý do, là vì tốt cho phủ quốc công, ta không thể trách huynh ấy, ta không nên trách huynh ấy, dù sao cũng là ta tự mình đồng ý đi.”

“A Thanh,” Tô Đại khẽ sờ trán hắn, như nhìn thấy mình khi còn nhỏ cũng từng hoang mang như vậy, chẳng rõ là đang nói với ai, “So với yêu người khác, ta càng hy vọng đệ biết yêu thương chính mình trước, rồi sau đó mới yêu người khác.”

“Đệ có con đường của riêng mình, không cần phải ngưỡng mộ a huynh đệ. Con đường của a huynh, chưa chắc đã hợp với đệ. Huynh ấy gánh trên vai quá nhiều, nếu đi sai một bước, liên lụy sẽ là cả phủ quốc công. Nhưng đệ thì khác, đệ vốn dĩ có thể bình an lớn lên. Làm đệ đệ, đệ có quyền oán trách a huynh, vì huynh ấy đã không bảo vệ đệ tốt, khiến đệ rơi vào tay kẻ xấu.”

“Nhưng ta tin, a huynh đệ là thật lòng quan tâm đến đệ.”

Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy, nước mắt trào ra, đột nhiên ôm chầm lấy Tô Đại, nghẹn ngào nói:

“Đại tỷ tỷ, giá như tỷ là a tỷ ruột của ta thì tốt biết bao!”

Tô Đại buồn cười hỏi lại: “Sao vậy?”

“Mọi người đều bắt ta phải hiểu cho a huynh, chỉ có tỷ là nói ta có thể trách huynh ấy.”

“Còn về a tỷ kia, nàng chỉ biết tranh giành tình cảm, suốt ngày hung dữ với ta, chẳng hề quan tâm ta chút nào. Vì sao nàng không thể giống như tỷ chứ!”

Tô Đại nhẹ nhàng trấn an hắn: “A Thanh, thật ra a tỷ đệ rất quan tâm đệ. Đệ sốt cao mê man suốt hai ngày, nàng ngày nào cũng canh giữ ngoài cửa đợi đệ tỉnh lại. Nàng chỉ là ngoài miệng không biết nói dễ nghe thôi. Nhưng đệ xem, nàng từng không nhường cho đệ thứ gì quý giá nhất chưa?”

Cũng chính vì vậy mà Tô Đại có thể nhẫn nhịn nàng lâu như thế, vì bản tính Ngụy Cẩm Vân không phải xấu, chỉ là chưa hiểu chuyện mà thôi.

Ngụy Ngọc Thanh nghi hoặc hỏi: “Đại tỷ tỷ, rõ ràng a tỷ rất ghét tỷ, lời nói cũng khó nghe, sao tỷ còn thay tỷ ấy nói chuyện?”

“Có lẽ ta không tin rằng a tỷ đệ là người xấu.”

Ngoài cửa, Ngụy Cẩm Vân đang bưng bát canh sâm nghe thấy lời Tô Đại nói, sững người một lúc lâu, không biết đang nghĩ gì. Đến lúc hoàn hồn thì tiến vào không được, lui ra cũng không xong, đành phải giao bát canh cho nha hoàn đem trả về phòng bếp, còn mình thì quay người bỏ đi.

Trên đường, Ngụy Cẩm Vân vừa đi vừa đá đá mấy hòn đá cuội, miệng lẩm bẩm:

“Đừng tưởng nói như vậy ta liền không ghét ngươi!”

“Hừ!”

-

Sáng sớm hôm sau, tuyết lất phất rơi. Hôm nay phải đi thỉnh an Ngụy lão phu nhân, Minh Hỉ cẩn thận mặc cho Tô Đại ba lớp trong ba lớp ngoài, sợ nàng bị lạnh trên đường.

Tính ra từ khi nàng nhập phủ tới giờ, cũng chỉ thỉnh an Ngụy lão phu nhân có hai lần.

Lần đầu tiên là ngày đầu tiên nàng vào phủ, theo lễ nên bái kiến.

Lần thứ hai là ngày thứ hai sau khi nhập phủ, nhưng nàng còn chưa ngồi được bao lâu, lão phu nhân đã xua tay bảo từ nay không cần đến thỉnh an mỗi ngày nữa. Tô Đại liền hiểu, lão phu nhân không ưa nàng.

Hôm nay là lần thứ ba.

Khi Tô Đại đến, đúng lúc thấy Trần Uyển Thanh đang rời khỏi viện của Ngụy lão phu nhân. Hai người đơn giản hành lễ chào nhau.

Không biết vì sao Ngụy Cẩm Vân rất ghét Trần Uyển Thanh nên mấy ngày qua không chỉ Tô Đại không thể đến thăm Ngụy Ngọc Thanh mà Trần Uyển Thanh cũng chưa từng đến.

Sắp đến Tết rồi, thế tử Ngụy phủ lại không có trong phủ, Trần Uyển Thanh đợi mãi cũng nhàm chán, không còn lý do để ở lại. Trước khi đi, nàng ta tặng một tấm bình phong thêu tay cho Ngụy lão phu nhân, khiến lão phu nhân cười không ngớt, liên tục khen nàng ta hiểu chuyện. Trong lời nói đều ẩn ý: nếu nàng ta là cháu dâu thì thật tốt biết bao.

Trần Uyển Thanh nghe vậy liền hoàn toàn không đặt Tô Đại vào mắt, thậm chí còn vui vẻ khẽ mỉm cười với nàng.

Dù sao Ngụy Hằng cũng là điển phạm hiếu nghĩa nổi danh của Đại Khải, chưa đến tuổi đội mũ đã vì cứu ông nội mà xin lệnh lên biên ải ngàn dặm. Hoàng đế Đại Khải từng khen ngợi: “Nghĩa nặng không màng thân, hiếu tình thâm sâu, xứng đáng là bậc trượng phu.”

Với một điển phạm như vậy, nếu Ngụy lão phu nhân thực sự hài lòng với Trần Uyển Thanh thì dù có ép Ngụy Ngọc Niên phải cưới, e rằng hắn cũng không thể phản đối.

Tô Đại được ma ma dẫn đến trước mặt Ngụy lão phu nhân, hành lễ nói: “Lão phu nhân vạn phúc kim an.”

“Đứa trẻ ngoan, lại đây nào.”

Ngụy lão phu nhân vẫy tay gọi Tô Đại lại gần bên mình.
« Chương TrướcChương Tiếp »