Chương 7.2

Ngụy Cẩm Vân giống như đánh vào bịch bông, lập tức giận dữ:

“Ngươi không thể đi! A Thanh đi theo ngươi nên mới bị bệnh, ngươi dựa vào đâu mà như không có chuyện gì xảy ra! Ngươi phải ở lại chăm sóc đệ ấy!”

Tô Đại cảm thấy khó hiểu: “Không phải là ngươi không cho ta vào sao?”

Ngụy Cẩm Vân cứng họng, giận dữ nói: “Ta mặc kệ! A Thanh khổ sở, ngươi cũng đừng mong sống yên ổn!”

Tô Đại nghiêm túc nhìn nàng: “Ngươi không phải ta, sao biết trong lòng ta có dễ chịu hay không?”

Ngụy Cẩm Vân oán hận: “Ngươi không có người thân, sao biết được cảm giác bất lực khi người thân bệnh nặng. Nếu thích khách ác hơn một chút, ta đã mất đi đệ đệ rồi! Ta chỉ hận không thể tự tay đâm đầu sỏ gây tội!”

Nàng ta cố ý nhấn mạnh bốn chữ “đầu sỏ gây tội”, cũng không rõ là đang nói ai.

Tô Đại lặng lẽ nhìn nàng ta thật lâu, khiến Ngụy Cẩm Vân cũng bắt đầu thấy chột dạ, rồi chợt nhớ mẹ từng nói Tô Đại hình như cũng có một người anh trai.

Nhưng đường đường là tiểu thư con vợ cả của phủ quốc công, làm sao có thể chịu nhận sai. Nàng ta chỉ đành cứng đầu nói:

“Loại người giả tình giả ý như ngươi, chỉ biết nịnh bợ người khác thì làm sao hiểu nổi.”

Tô Đại quyết định theo luôn cách nhìn nhận mình là “giả tình giả ý”, liền nói:

“Vậy thì kẻ giả tình giả ý ta đây xin đi trước.”

Ngụy Cẩm Vân chỉ biết trơ mắt nhìn Tô Đại rời đi, tức giận dậm chân.

Sau bữa trưa, Ngụy Ngọc Niên đến trước cửa phòng Ngụy Ngọc Thanh, thấy Ngụy Cẩm Vân vẫn chưa đi, bèn hỏi:

“A Thanh thế nào rồi?”

Ở trước mặt hắn, Ngụy Cẩm Vân không dám hỗn láo, ngoan ngoãn đáp:

“Đại phu nói không sao, chỉ là bị hoảng sợ.”

“Uống vài thang thuốc là ổn rồi.”

Ngụy Ngọc Niên gật đầu, nhìn đứa trẻ đang nằm yên tĩnh trên giường, nhất thời không biết đang suy nghĩ gì.

Ngụy Cẩm Vân dè dặt liếc hắn một cái, rồi nói: “A Thanh là đi cùng Đại tỷ tỷ, Đại tỷ tỷ chắc chọc vào ai mới khiến A Thanh cũng gặp thích khách.”

Ngụy Ngọc Niên đáp: “Là ta cho A Thanh đi.”

Ngụy Cẩm Vân sững người: “Gì cơ?”

Ngụy Ngọc Niên quay lại nhìn nàng ta, giọng bình thản không lộ cảm xúc:

“Là ta cố ý để A Thanh đi cùng A Đại, thay ta dụ thích khách ra mặt.”

Ngụy Cẩm Vân như sét đánh ngang tai, không thể tin được vào tai mình:

“Huynh trưởng có biết mình đang nói gì không?”

Ngụy Ngọc Niên khoanh tay đứng đó, ánh mắt trầm nặng.

Ngụy Cẩm Vân đỏ cả mắt, nghẹn ngào: “Huynh trưởng, A Thanh là đệ đệ ruột của huynh, nó mới có chín tuổi, huynh lại để nó rơi vào hiểm cảnh như vậy…”

“Huynh đối tốt với Tô Đại như thế, chẳng lẽ không thể đối xử tốt với ta và A Thanh một chút sao?”

Ngụy Cẩm Vân cảm thấy như lần đầu tiên nhìn thấy rõ con người Ngụy Ngọc Niên, huynh trưởng trước mắt nàng thực sự quá đỗi xa lạ.

Tô Đại về đến viện, Minh Hỉ theo sau có điều muốn nói mà lại thôi: “Cô nương.”

Tô Đại hiểu nàng ấy muốn nói gì, chỉ mỉm cười đáp: “Minh Hỉ, không sao.”

Minh Hỉ thấy cô nương mình lặng lẽ vào phòng, rồi tự nhốt mình lại.

Nàng ấy hầu hạ cô nương nhiều năm, hiểu rõ tính tình cô nương nhất. Cô nương chỉ là đang giả vờ không để tâm, nhưng những lời nói ấy như kim đâm vào tim. Nhị cô nương kia thật quá đáng, nếu ngay cả cô nương cũng không hiểu được nỗi bất lực khi không bảo vệ được người thân thì e là trong phủ quốc công này chẳng còn ai hiểu nổi nữa.

Tô Đại bỗng thấy rất mệt mỏi. Nàng ngồi lặng lẽ trước bàn trang điểm, hộp gấm trên bàn chứa vài món trang sức quý giá, là dì đưa tới.

Lúc nàng về, dì ôm nàng nhìn trái nhìn phải mấy lần, xác nhận nàng không sao mới yên tâm. Sau đó còn cho người mang đến vài món trang sức quý để an ủi nàng.

Nàng hiểu rõ, mấy ngày nay mình hầu như ngày nào cũng đến thăm A Thanh, nhưng lần nào cũng bị Ngụy Cẩm Vân chặn lại. Dì chắc hẳn đã biết chuyện từ lâu. Nàng từng nghĩ dì sẽ đứng về phía mình nên hôm nay mới thử thêm một lần, nhưng Ngụy Cẩm Vân vẫn không cho nàng vào.

Xem ra dì cũng không muốn nàng đi gặp A Thanh.

Có lẽ dì cũng đang trách nàng.

Tô Đại bỗng có một cảm giác bơ vơ chưa từng có. Rõ ràng thân ở trong viện rộng lớn như thế, vậy mà lại giống như bèo trôi không nơi nương tựa.

Nàng nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ người anh trai đang không rõ tung tích. Nàng ôm lấy mình, cuộn tròn lại rồi thϊếp đi lúc nào không hay.

Lúc tỉnh lại, Tô Đại thấy mình đã ở trên giường. Nàng gọi Minh Hỉ vào.

Minh Hỉ nói: “Thế tử từng đến, thấy cô nương ngủ say nên ngồi lại một lúc rồi đi. Ngài ấy còn dặn ta nói với cô nương, A Thanh đã tỉnh, có thể đến thăm được rồi.”

Nghe vậy, Tô Đại rửa mặt chải tóc rồi đi thăm A Thanh.

Không ngờ vừa đến đã gặp ngay lão phu nhân và dì cũng có mặt. Nàng vốn định lặng lẽ rời đi, đợi lát nữa quay lại, để tránh làm lão phu nhân không vui. Không ngờ Ngụy Cẩm Vân lại nhìn thấy nàng trước, cố ý nói lớn:

“Đại tỷ tỷ, A Thanh tỉnh đã lâu rồi, sao giờ tỷ mới đến?”