Người áo đen xách theo Ngụy Ngọc Thanh, nghe xong toàn bộ câu chuyện, dường như vẫn chưa thỏa, nói với hắn: “Nghe thấy rồi chứ, huynh trưởng đoan chính quân tử của ngươi cũng sẽ dùng đến loại mưu kế này.”
Ngụy Ngọc Thanh giãy giụa, ánh mắt đầy ngạo nghễ.
Người áo đen hung hăng túm lấy áo hắn: “Ngươi còn tin tưởng huynh trưởng tốt của ngươi à! Đừng nằm mơ nữa, ngươi nghĩ xem tin tức này là ai để lộ ra?”
Ngụy Ngọc Thanh ra sức giãy giụa, hắn ta lại cười ha hả:
“Chính là hắn tự để lộ, hắn muốn lấy ngươi làm mồi nhử. Vừa rồi lúc ta đánh ngươi, hắn còn đang ở đây ân ái tình tứ với biểu tỷ của ngươi đấy!”
Ngụy Ngọc Thanh ngừng giãy giụa, chỉ lạnh lùng nhìn người áo đen.
Người áo đen không cần nói thêm nữa: “Ngụy Ngọc Niên, mau giao người ra đây, bằng không đệ đệ ngươi hôm nay sẽ chết không có chỗ chôn!”
Ngụy Ngọc Niên thân phận cao quý, bình tĩnh ung dung, chút cũng không bị uy hϊếp: “Ngươi đã biết ta dụ ngươi đến đây, vậy dựa vào đâu cho rằng ta sẽ giao người cho ngươi?”
Ánh mắt người áo đen lóe lên vẻ hung ác, thần sắc hơi có chút hoảng loạn, nhưng tự cho là giấu rất giỏi.
“Đến cả hoàng đế cũng từng khen ngợi ngươi là người hiếu nghĩa đặt lên đầu, ngươi lại có thể dửng dưng đứng nhìn đệ đệ mình chết?”
Ngụy Ngọc Niên hơi giơ tay, trong rừng lập tức xuất hiện một nhóm ám vệ, toàn bộ tay cầm ám khí, nhắm thẳng vào người áo đen, sẵn sàng ra tay.
Dù Ngụy Ngọc Thanh cố tỏ ra già dặn, rốt cuộc vẫn chỉ là đứa bé chín tuổi, thấy cảnh này cũng không khỏi mở to mắt, hốc mắt đỏ hoe, mặc kệ người áo đen kéo hắn lên làm lá chắn chắn trước người.
Tô Đại trong lòng không nỡ, cố nén đau buồn, gắt gao nắm lấy tay Ngụy Ngọc Niên, lắc đầu: “A Thanh vẫn còn……”
Ánh mắt Ngụy Ngọc Niên nhìn Tô Đại dịu đi đôi chút, nhưng giọng nói lại lạnh đến cực điểm: “Động thủ.”
Người áo đen thấy không thể uy hϊếp được Ngụy Ngọc Niên, lập tức định gϊếŧ con tin để chạy trốn.
Đứa trẻ này ồn ào lại phiền phức, vừa hay chết rồi còn có thể chắn ám khí.
Hắn vung đao ngang cổ Ngụy Ngọc Thanh, lại không ngờ bị ám khí của Ngụy Ngọc Niên đánh rơi.
Người áo đen nhìn chằm chằm Ngụy Ngọc Niên, bỗng nhiên cười: “Quả nhiên không làm ta thất vọng.”
Vừa dứt lời đã bị ám khí đâm trúng, hắn loạng choạng, nhưng vẫn cười to: “Lúc nhận nhiệm vụ ta đã không nghĩ sẽ sống sót trở về. Ngụy thế tử danh vang thiên hạ quả nhiên hiếu nghĩa hàng đầu, không uổng công ta lấy thân thử hiểm.”
Chuyện lần này chẳng lẽ lại là để thử xem Ngụy Ngọc Niên có còn nhớ tình thân hay không?!
Sắc mặt Tô Đại phức tạp, lấy mạng ra để thử, chẳng lẽ là kẻ ngốc?
Người áo đen vừa dứt lời, mang theo ý niệm chắc chắn phải chết, lại kéo Ngụy Ngọc Thanh nhảy xuống vực sâu.
Giọng nói của Ngụy Ngọc Niên bình thản: “Giữ lại một người sống.”
Tô Đại cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, nhân lúc người áo đen ném Ngụy Ngọc Thanh xuống vực đã nhào tới, nắm chặt tay hắn.
Bàn tay Ngọc Thanh chưa to bằng tay nàng, nhẹ nhàng nắm chặt là bắt được.
Ngụy Ngọc Thanh hai mắt đỏ hoe, cuối cùng rơi lệ, bất lực nhìn Tô Đại: “Đại tỷ tỷ……”
“A huynh thật sự không cần ta sao?”
“Không phải đâu, A Thanh……”
Lòng Tô Đại quặn đau, trên tay dồn thêm sức, lại vì vết thương mà mấy lần sức lực rã rời.
Đột nhiên, một bàn tay ôn hòa hữu lực đặt lên tay Tô Đại, ngón tay nàng vì gắng sức mà trắng bệch, cùng nhau giữ chặt Ngọc Thanh. Ngụy Ngọc Niên rũ mắt xuống: “Không phải không cần đệ, lần này là a huynh sai rồi.”
Bên sườn, người áo đen bị ám khí trúng, vậy mà vẫn gắng gượng nhảy xuống vực sâu.
Hai người hợp sức kéo Ngụy Ngọc Thanh lên xong, không biết người áo đen giấu mình ở đâu, lại ném ra một đạo ám khí. Tô Đại nghiêng người tránh được, nhưng vô ý dẫm hụt chân.
“Đại tỷ tỷ ——”
Chuyện này chưa qua chuyện khác lại tới, Ngụy Ngọc Thanh chưa kịp phản ứng, chỉ thấy Đại tỷ tỷ ngửa người rơi thẳng xuống vực sâu.
Ánh mắt Ngụy Ngọc Niên tối sầm lại, mọi người còn chưa kịp phản ứng, hắn đã lập tức nhảy xuống theo Tô Đại.
Ám vệ dẫn đầu lúc này mới kịp phản ứng: “Xuống dưới tìm thế tử!”
Cơn gió lướt qua không để lại dấu vết.
Bên vách núi chỉ còn tiếng khóc hoảng loạn của Ngụy Ngọc Thanh sau khi hoảng sợ qua đi.
-
Tô Đại lúc mê lúc tỉnh, ngủ rồi lại tỉnh, dường như đã qua rất lâu, mới dần dần tỉnh hẳn.
Nàng là bị lạnh làm cho tỉnh, áo choàng lúc chạy trốn vì nặng quá nên đã bỏ lại.
Nơi này tựa như một cái hang núi, hơi tối, đống lửa đã tắt nhưng vẫn còn chút hơi ấm sót lại.
Hắn đâu rồi? Rõ ràng hắn cũng đã nhảy xuống.
Nàng vốn nên tức giận, Ngụy Ngọc Niên cũng coi như là lợi dụng nàng, nhưng khi hắn nhảy theo nàng xuống vực, mọi chất vấn trong lòng đều tan biến không còn chút dấu vết.
Tô Đại vội vàng bò dậy, lần mò theo vách hang đi về phía trước, đột nhiên đá trúng thứ gì đó mềm mềm, nàng ngồi xuống sờ thử.
Là một người.
—— mà người này còn bị trói, trong miệng ú ớ như muốn nói gì đó.
Tô Đại lần mò nhổ cái lá cây nhét trong miệng người nọ ra ——
“Ngụy Ngọc Niên ngươi không được chết tử tế đâu, ngươi không phải người, ngươi không thể giao hợp, ngươi —— ngô ngô ngô ——”
Tô Đại không biểu cảm nhét lại lá cây, thậm chí còn cố ý nhét sâu hơn vào họng hắn.
Người áo đen:……
“Muội tỉnh rồi à?”
Ngụy Ngọc Niên ôm một bó củi lửa từ ngoài hang đi vào, phủi tuyết trên người, tuyết quá lớn nên chỉ có thể nhặt ít củi ở gần hang.
Tô Đại đáp lời, đi về phía hắn, chỉ thấy ngoài cửa hang gió tuyết cuộn tràn, trắng xóa một mảnh.
Ngụy Ngọc Niên lấy que đánh lửa ra nhóm lửa.
“Bên ngoài gió tuyết quá lớn, may là đi sớm, củi vẫn chưa bị ướt hết.”
Thấy Tô Đại nhìn hắn không nói gì, tưởng nàng bị dọa sợ, hắn liền dịu giọng an ủi: “Ta đã phát tín hiệu rồi, ám vệ chẳng bao lâu nữa sẽ tới, muội không cần lo.