Nhờ có lưu ly đạn mà Ngụy Ngọc Thanh mang theo kéo dài được thời gian, bọn họ mới có thể chạy thoát. Đợi đến khi xác nhận phía sau không còn ai đuổi theo nữa, cả ba mới thở phào nhẹ nhõm. Minh Hỉ còn chưa hoàn hồn, sợ hãi nói:
“Cô nương, suýt chút nữa làm ta sợ đến chết rồi.”
Quay đầu nhìn đôi mắt trong veo của Ngụy Ngọc Thanh:
“Còn người nữa, tiểu công tử, sao lại dám làm chuyện nguy hiểm như thế!”
Ngụy Ngọc Thanh lại vui vẻ như một đứa bé vừa được khen:
“Ta đã nói rồi mà, ta có thể bảo vệ các người!”
Tô Đại ánh mắt tối lại: “A Thanh, đệ nói thật cho ta biết, thật sự là huynh trưởng đệ sai đệ tới sao?”
Ngụy Ngọc Thanh gật đầu thật mạnh: “Huynh ấy nói trên đường trở về nhất định sẽ gặp nguy hiểm, còn dạy ta cách đối phó từ trước.”
Tô Đại sắc mặt phức tạp: “Vậy đệ cũng biết, những người đó là nhắm vào ai?”
Ngụy Ngọc Thanh: “Ta biết chứ!”
Tô Đại giọng lạnh đi: “Nếu đệ biết, sao vẫn tới đây? Còn lừa ta nữa?”
Ngụy Ngọc Thanh thu lại nét cười, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ kiên nghị:
“Đại tỷ tỷ, ta là nhi tử của Ngụy quốc công, là đệ đệ ruột của Ngụy thị lang, chuyện huynh ta giao, ta nhất định phải làm tốt, không thể lùi bước!”
Từ nhỏ hắn đã tôn kính a huynh, nếu giờ Ngụy Ngọc Niên bảo hắn đi liều mạng, chỉ sợ hắn cũng không chần chừ.
“Thật vất vả mới tìm được các người!”. Giọng nói vang lên cắt ngang lời Ngụy Ngọc Thanh.
Người tới có vẻ võ công không tệ, nơi này lại chỉ còn ba người bọn họ, hai gia nhân còn lại đã bị phân tán trong lúc chạy trốn.
“Bọn vô dụng kia ngay cả một người cũng không chặn được.”
Vừa dứt lời, trên bãi đất trống bỗng xuất hiện một bóng người, không ai thấy rõ hắn đến từ lúc nào. Người đó mặc áo đen, tóc dài, nhìn kỹ mới nhận ra là người bên cạnh Thẩm Trác Nhiên trong chùa Quảng Thiền.
Hắn ta từng bước tiến đến gần Tô Đại, mặt mày tà mị, mỉm cười:
“Chuyện án thuế muối ở Giang Nam, ngươi biết được bao nhiêu?”
Tô Đại chưa kịp phản ứng: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”
“Hừ, còn giả bộ, tin tức ở biên cương mà giám tự chùa Quảng Thiền nhận được, chẳng phải là do giám tự nói cho ngươi biết sao!”
“Nghe không hiểu.”
“Hắn còn nói cho ngươi chuyện khác không……”
“Tê ——” người nọ đột nhiên kêu đau một tiếng.
Lại là Ngụy Ngọc Thanh đột nhiên dẫm lên chân hắn, nhân lúc hắn chưa chuẩn bị, trong tay lại cầm hai viên đạn ném về phía hắn.
Tô Đại nhân cơ hội đẩy Ngụy Ngọc Thanh về phía Minh Hỉ: “Dẫn đệ ấy chạy đi.”
Nàng xoay người nhổ cây trâm xuống, dùng sức đâm vào ngực hắn một cái.
Người áo đen lập tức biến sắc, ôm ngực, hung hăng vung một chưởng vào vai nàng, ném nàng ra xa, mắt đỏ rực, nổi lên sát ý.
Tô Đại nhanh chóng vứt cây trâm đi, chạy sang bên sườn khác.
Không ngờ người áo đen căn bản không định đuổi theo Tô Đại, cắn răng chửi thầm một tiếng, quay đầu đuổi theo Ngụy Ngọc Thanh.
Đợi đến khi Tô Đại chạy được một quãng, mới phát hiện người áo đen căn bản không đuổi theo.
Lúc này sắc mặt Tô Đại tái nhợt, trán toát mồ hôi, nàng rơi xuống nước, thân thể bị tổn thương, chưởng kia của người áo đen dùng toàn lực, khi nãy tình huống cấp bách nàng không thấy gì lạ, lúc này bình tĩnh lại mới phát hiện ngực đau âm ỉ.
Nàng kiệt sức, ngã xuống đất, không ngừng ho.
Không biết qua bao lâu, nàng cảm thấy trong cơ thể sức lực đang dần khôi phục, định bò dậy tìm A Thanh thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân chậm rãi.
Người đến bước chân vững vàng, ngay sau đó bên cạnh nàng truyền đến hơi ấm, một đôi tay có lực đỡ nàng chậm rãi đứng dậy, khoác một chiếc áo lông chồn màu xanh lên người nàng. Nàng xoay người nhìn lại, người mặc áo đen tóc dài, chính là Ngụy Ngọc Niên.
Tô Đại không kịp nghĩ nhiều, vội vàng túm lấy tay áo hắn nói: “Mau đi cứu A Thanh, người áo đen đi bắt đệ ấy! Bọn họ ——”
Tô Đại đột nhiên cứng người, bởi vì nàng thấy người hầu mà Ngụy Ngọc Niên để lại cho nàng, giờ phút này sắc mặt nghiêm túc lạnh lùng, đứng sau lưng Ngụy Ngọc Niên.
Lời nàng nghẹn trong cổ họng: “Chuyện này…… là sao?”
Ngụy Ngọc Niên vẫn thản nhiên: “A Đại đừng lo.”
Tô Đại nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, nỗi sợ trong lòng dần thành hiện thực: “Huynh có phải đã phái người đi cứu đệ ấy rồi không?”
Ngụy Ngọc Thanh không nói.
Lòng Tô Đại càng lúc càng chìm xuống, suy nghĩ không tự chủ được mà nhảy lên, trong đầu không ngừng vang vọng những lời trước đó của A Thanh và Ngụy Ngọc Niên, từng câu từng chữ liên kết lại.
“Ta đã hứa với huynh trưởng là sẽ bảo vệ tỷ, hộ tống tỷ an toàn trở về!”
“Ta tới đây là vì vụ án thuế muối ở Giang Nam……”
“Ta cho Ngọc Thanh đi theo muội, bọn họ biết Ngọc Thanh là người của phủ Ngụy quốc công, hẳn là sẽ không công khai đối đầu với phủ Ngụy quốc công.”
“Huynh ấy nói trên đường trở về nhất định sẽ gặp nguy hiểm……”
……
Suy nghĩ dần dần xâu chuỗi lại.
Tô Đại không thể tin nổi: “Đệ ấy là đệ đệ ruột huynh, mà huynh lại lấy đệ đệ ruột mình ra làm mồi, chỉ để dụ kẻ đứng sau vụ án thuế muối lộ mặt, dễ bề điều tra nguồn gốc?”
Ngụy Ngọc Niên không nói gì, lòng Tô Đại dần dần chìm xuống tận đáy, nàng chưa từng thấy Ngụy Ngọc Niên như vậy, trong mắt nàng, Ngụy Ngọc Niên ngay cả với hạ nhân cũng luôn ôn hòa đoan chính.
Nàng lúc này mới hiểu vì sao Ngụy Ngọc Niên lại đột nhiên để A Thanh đi theo nàng đến chùa Quảng Thiền.
Chuyện này vốn dĩ chính là Ngụy Ngọc Niên sắp đặt.
Ngụy Ngọc Niên cố ý để người của mình ở biên cương lan truyền tin tức tìm được giám tự, người trong triều không thể động đến hắn, nhưng muốn đoạt lại danh sách từ tay hắn, đương nhiên sẽ ra tay từ người thân cận nhất của hắn.
Mà A Thanh chính là mồi nhử hắn bố trí.
Vừa hay nàng tình cờ gặp Thẩm Trác Nhiên, Ngụy Ngọc Niên liền thuận nước đẩy thuyền tiết lộ với Thẩm Trác Nhiên rằng nàng là biểu muội của hắn, từ đó làm lộ hành tung của cả nhóm bọn họ, cố ý nói cho nàng vài chuyện trong triều, khiến nàng ta bận lòng, lại khiến nàng ta lơi lỏng cảnh giác, may mắn nghĩ rằng người trong triều không đến mức ra tay với phủ Ngụy quốc công nên yên tâm trở về theo quan đạo.
Nhưng vụ án thuế muối là việc thánh thượng đã hạ quyết tâm phải điều tra đến cùng, người trong triều nhất định sẽ không tiếc mọi giá để gϊếŧ người diệt khẩu, ngăn cản Ngụy Ngọc Niên điều tra rõ ràng. Ngụy Ngọc Niên để bản thân không rơi vào thế bị động, liền lấy đệ đệ ruột mình làm mồi nhử, dẫn dụ kẻ đứng sau lộ mặt.
Cho nên lúc vừa rồi gặp nạn, hắn vẫn luôn ở không xa, chờ kẻ đứng sau màn hiện thân.
Tô Đại cổ họng khô khốc, người kia vẫn ôn hòa như cũ, như thể chuyện không liên quan đến mình.
Nàng chỉ cảm thấy người trước mặt xa lạ vô cùng, giống như chưa từng quen biết.
“Đệ ấy là đệ đệ ruột của huynh!”
Một lúc lâu sau, Ngụy Ngọc Niên nhàn nhạt mở miệng: “Nó biết.”
“Đệ ấy chỉ biết huynh phái đệ ấy đi giúp huynh làm việc, biết là có nguy hiểm, nhưng không biết khi nguy hiểm thật sự đến, huynh chỉ đứng sau lưng lạnh lùng nhìn, chỉ vì muốn chờ kẻ đứng sau màn xuất hiện!”
Ngụy Ngọc Niên hơi xoay người đứng thẳng: “Nghe lâu như vậy rồi, ra đây đi.”