Chương 5.1: Lão đại, nàng vậy mà gọi chúng ta là đại hiệp

Từ biệt giám tự xong, đoàn người xuống núi.

Ngụy Ngọc Thanh cuộn tròn trong áo choàng lông xù, rúc vào bên cạnh Tô Đại, tò mò hỏi:

“Đại tỷ, dượng để lại cho tỷ điều ước kỳ nguyện đó, là viết cái gì vậy?”

Hắn nghiêng đầu trong chiếc áo choàng lông xù, trông vừa ngây thơ lại đáng yêu.

Tô Đại khẽ xoa đầu hắn, nói: “Không nói cho đệ biết.”

Đột nhiên, xe ngựa khựng lại.

Minh Hỉ hoảng hốt vén rèm xe lên: “Cô nương, có người đang vây quanh xe ngựa.”

Tô Đại nghe vậy liền siết chặt áo choàng, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, lòng dâng lên nỗi bất an.

Thế tử ca ca từng nói người trong triều sẽ không công khai đối đầu với phủ quốc công, vậy nên những người này hẳn chỉ là bọn cướp vì tiền.

Nàng nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, thấy khoảng mười hai mười ba tên, trông như người có võ nghệ. Mà đoàn người của nàng chỉ còn lại hai thị vệ mà thế tử ca ca để lại, nếu đánh thật thì không nắm phần thắng.

Màn xe bị đôi tay mảnh mai của Tô Đại vén lên, nàng cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói điềm đạm mà vững vàng:

“Nếu các vị chỉ vì tiền, ta vẫn còn một ít đồ quý giá, nhưng xin đừng làm hại người vô tội.”

Tên cầm đầu là nam nhân bịt mặt, đầu quấn khăn đỏ, ánh mắt nheo lại, mày hơi cau, như đang xác nhận gì đó.

Một tên thuộc hạ tiến lại gần nói nhỏ: “Lão đại, không đúng rồi, sao lại là nữ nhân?”

Nam nhân cắn chặt quai hàm, xác định người trước mặt không phải là người cần chặn lại. Nhưng tại sao lại như vậy?

Rõ ràng trong tin báo nói rõ là tiểu công tử phủ Ngụy quốc công sẽ đi ngang qua đoạn đường này!

Tên thuộc hạ còn lượn lờ trước mặt hắn, thì thầm: “Lão đại, hay là tin tình báo sai rồi? Sao lại là nữ nhân?”

Lão đại lần đầu lên chức, cảm thấy tình hình có hơi mất mặt, nghiến răng gằn từng chữ: “Đừng có hỏi!”

Tên thuộc hạ kia không biết nhìn sắc mặt người, vẫn còn muốn thò lên hỏi nữa: “Lão đại, có phải bắt nhầm người không?”

Lão đại lập tức giáng cho hắn ta một cái tát, tay đè mạnh lên đầu hắn, nghiến răng: “Chỉ mình ngươi thông minh, chỉ mình ngươi giỏi, hả?!”

Tô Đại: “……”

Minh Hỉ: “……”

Bên ngoài hơi ồn ào, Ngụy Ngọc Thanh tò mò động đậy rèm xe, thò nửa cái đầu ra ngoài xem.

Tên tiểu đệ bị đánh vô cớ, trong lòng đầy lửa giận không chỗ trút, vừa định gào lên với cô nương yếu ớt trên xe ngựa thì ánh mắt chợt sáng, phát hiện có người ở phía sau, liền mừng rỡ kêu lên:

“Lão đại! Là hắn! Chính là hắn! Chính là hắn!”

Vui sướиɠ chia sẻ phát hiện của mình, còn chưa kịp quay đầu lại thì đã bị hai bàn tay đập cho choáng váng.

Gã trừng mắt tức tối nhìn lại: “Chỉ được cái nhìn tinh.”

Tên tiểu đệ ấm ức lùi về sau.

Không phải là cướp tiền mà là nhằm vào A Thanh, Tô Đại lập tức nhớ đến lời Ngụy Ngọc Niên hôm qua từng nói: những người trong triều sẽ không công khai đối đầu với phủ quốc công. Nhưng hôm nay xem ra, đối phương đã chẳng còn quan tâm đến chuyện đó, rõ ràng là muốn liều mạng.

Người hầu mà Ngụy Ngọc Niên để lại e là cũng không cản được bao nhiêu chiêu.

Tô Đại giữ bình tĩnh, tiến lên một bước nói: “Các vị đại hiệp, có gì thì từ từ nói chuyện, xin thương lượng một chút.”

Tên tiểu đệ nghe vậy bật cười ha ha hai tiếng, lại thò đầu ra nói với lão đại:

“Lão đại, nàng vậy mà gọi chúng ta là đại hiệp kìa.”

Bị lão đại trừng mắt một cái, hắn ta mới chịu lùi về sau vài bước.

Nam nhân cầm đao chỉ thẳng vào Tô Đại, chậm rãi nói:

“Chuyện này không liên quan đến các ngươi. Các ngươi có thể đi, nhưng đứa trẻ kia phải để lại.”

Tô Đại chắn trước xe ngựa, vừa ngăn cản vừa nhanh chóng ra hiệu cho người hầu lén truyền tin về cho Ngụy Ngọc Niên:

“Các ngươi cũng biết đây là xe ngựa của phủ Ngụy quốc công, vậy mà dám công khai giữ tiểu công tử lại, chẳng khác nào chống đối phủ quốc công!”

Nam nhân ánh mắt lộ vẻ tàn độc, cười lạnh: “Ai bảo hắn là đệ đệ ruột của Ngụy Ngọc Niên? Nếu muốn trách thì trách Ngụy Ngọc Niên hắn đã đắc tội với người không nên đắc tội.”

Lời vừa dứt, có người từ xa chạy đến, ghé tai hắn nói mấy câu. Chỉ thấy sắc mặt hắn đổi, rồi bật cười dữ tợn:

“Các huynh đệ! Bắt luôn cả nàng ta!”

Vừa dứt lời, lưỡi đao lớn vung lên, chém mạnh xuống con ngựa, máu nóng bắn tung tóe, ngựa đổ vật xuống đất, bụi đất bay mù mịt, làm Minh Hỉ đứng ngây người ra vì kinh sợ.

Tình thế càng lúc càng nguy cấp, nhưng Tô Đại lại càng ép mình phải bình tĩnh.

Nàng siết chặt tay Ngụy Ngọc Thanh, kéo hắn xuống xe ngựa. Lần này mang theo không nhiều người, ngoài người hầu mà thế tử để lại thì chỉ còn vài gia nhân và phu xe. Mà phu xe, ngay khi con ngựa bị chém đã không biết chạy đi đâu mất rồi.

Tô Đại dẫn Minh Hỉ và Ngọc Thanh ra sức chạy về phía bên trái, may mắn là người hầu còn có thể cầm chân địch được một chút, tạo được lối thoát cho họ.

Không ngờ, Ngụy Ngọc Thanh đột nhiên rút tay khỏi tay nàng, nhanh nhẹn nép vào sau một gốc cây gần đó.

Tô Đại kinh ngạc, định chạy đến kéo hắn lại thì một lưỡi đao lóe lên, chắn ngang đường, không rõ là ai đánh rơi đao khi giao chiến, vừa vặn ngăn chặn bước chân nàng.

Ngụy Ngọc Thanh cùng Tô Đại trao nhau một ánh mắt yên tâm, hắn rút từ trong người ra hai viên lưu ly đạn, chọn đúng thời cơ rồi ném xuống dưới chân đám người kia. Đám người đó không kịp phản ứng, chỉ thấy lưu ly đạn tỏa ra từng làn khói sương, hun đến nỗi bọn chúng mở không nổi mắt.

Tô Đại nhân cơ hội kéo Ngụy Ngọc Thanh chạy lùi lại.