Trên bàn đặt mấy món ăn, Châu Toả Tinh quen thuộc để Lê Lăng Phong chăm sóc mình, bày món, dọn bàn, lấy đũa.
Châu Toả Tinh cười híp mắt: "Tính nói sau này ai là gả được cho ông thì sướиɠ lắm, nhưng nghĩ lại, người đó chả phải tui sao."
Lê Lăng Phong hài lòng nói: "Em có tự giác này thì tốt, nhớ hồi nhỏ em cứ tưởng chúng ta là tình anh em mãi."
Châu Toả Tinh nhún vai: "Hồi nhỏ ông trẻ trâu muốn chết, tui muốn tin ông cũng không tin nổi luôn á. Nào là ước mơ có siu năng lực, khoác một cái chăn rồi từ trên tầng một nhảy xuống, sau đó bị gãy rụng mấy cái răng, cũng may y tế phát triển, không thì ông trở thành hội trưởng xấu xí rồi ha ha ha."
Lê Lăng Phong khụ một tiếng, nói: "Như vậy mới là tuổi thơ, mau ăn đi, đồ ăn nhiều như vậy cũng không bịt được miệng em." Đó không phải ước mơ! Hắn là đang luyện tập dị năng mà!
Hai người vừa trò chuyện vừa ăn, đang ăn thì phía không xa truyền đến một trận ồn ào.
Châu Toả Tinh tò mò nhìn qua thì thấy một người quen, chính là cô gái lớp dưới trốn học khóc dưới tán cây lúc trưa.
Trần Ngọc Anh quần áo vị dính bẩn bởi cơm canh, cô đang vội vớ lấy khăn giấy để lau sạch đồng phục của mình.
"Xin lỗi nha, tui lỡ tay không để ý, bà có sao không á."
Đối diện Trần Ngọc Anh là một cô gái tóc vang mắt xanh, mặc đồng phục trường, cô đang xin lỗi vì mình lỡ làm đổ đồ ăn vào người khác.
Trần Ngọc Anh mím môi, khoé mắt hơi đỏ nhưng vẫn không rơi một giọt nước mắt nào, cô vội dọn dẹp sơ qua rồi đứng lên.
Trần Ngọc Anh: "Tôi không sao đâu." Nói rồi, cô vội hướng về phía nhà vệ sinh mà đi.
Đám người xung quanh thấy chỉ là một màn vụng về thì cũng thôi không nhìn nữa, đây chỉ là một sai lầm ngỏ chẳng có gì thú vị.
Châu Toả Tinh ái chà một tiếng: "Mấy em năm dưới tay chân hậu đậu ghê á."
Lê Lăng Phong: "À đúng rồi, trưa nay em nói cô bé đó trốn tiết đúng không?"
Châu Toả Tinh gật đầu: "Ừ, trốn tiết khóc ở dưới tán cây, nếu không phải tui thính thì chắc không biết ở đó có người."
Lê Lăng Phong: "Lập bảng kiểm điểm chưa?"
Châu Toả Tinh: "Hả??"
Lê Lăng Phong: "Theo quy định trường, học sinh trốn tiết sẽ phải lập bảng kiểm điểm để cảnh cáo."
Châu Toả Tinh ngơ ngác: "Ừ thì đúng là có quy định này, nhưng con bé nó khóc như vậy mà... Hay là thôi đi."
Lê Lăng Phong: "Quy tắc là quy tắc, em đâu thể người nào cũng cho qua, đúng không."
Châu Toả Tinh ngờ ngệch gật đầu: "Ừm à, vậy để lát tui đi thông báo."
Lê Lăng Phong cười: "Không cần, anh sẽ thông báo cho chủ nhiệm lớp em ấy."
Đang cười nói thì hắn nhìn qua tay của Châu Toả Tinh, anh hỏi: "Vòng tay anh tặng em đâu?"
Châu Toả Tinh nhìn xuống cổ tay mình: "Ơ, đâu rồi, tui không nhớ là nó rớt chỗ nào nữa, sao lại rớt chứ, đeo mấy năm không rớt mà."
Mặt Lê Lăng Phong đen lại, Châu Toả Tinh thấy thế thì luống cuống lên: "Tui, tui đi kiếm liền, ông đừng giận mà."
Thấy cậu chuẩn bị đứng lên chạy đi kiếm thì anh vội kéo người lại: "Thôi, rớt rồi thì bỏ đi, anh làm cho em cái khác."
Dù đã nói vậy nhưng Châu Toả Tinh vẫn rất ái náy, tinh thần sa sút cả buổi học chiều mà không vực dậy được.
Tiếng chuông tan học vang lên, Châu Toả Tinh bảo Lê Lăng Phong về trước đi nhưng hắn không đồng ý, nhất quyết bắt cậu về cùng.
Đúng lúc đó, một cô gái tóc ngắn ngang vai chạy vội tới chỗ hai người, sau khi dừng lại cách họ hai bước chân thì xoè tay ra, ánh mắt sáng bừng nhìn Châu Toả Tinh.
Trần Ngọc Anh: "Anh ơi, anh làm rơi này."
Châu Toả Tinh thấy chiếc vòng tay đơn giản trong tay cô, từ ủ rũ chuyển sang tràn đầy sức sống, ánh mắt nhìn cô cũng thêm mấy phần dịu dàng và biết ơn: "Cảm ơn em! Vật này rất quan trọng với anh đó, coi như anh nợ em một lần, sau này có việc gì cứ gọi anh, anh sẽ giúp trong khả năng."
Trần Ngọc Anh đỏ mặt, vội lắc đầu: "Em, em chỉ muốn cảm ơn kẹo của anh thôi."
Lê Lăng Phong thấy hai người nói chuyện, dường như sắp biến thành một quả chanh siu chua, thấy hai người đã sắp nói được năm phút, anh vội ngăn.
Lê Lăng Phong: "Được rồi, cảm ơn em đã giúp sao nhỏ nhà tôi, nhưng dù vậy thì em cũng phải viết kiểm điểm vì trốn tiết."
Trần Ngọc Anh trong mắt kinh ngạc.
Châu Toả Tinh cũng đơ người, sau đó cậu nói: "Khụ, đúng vậy, đây là quy định trường mà, anh không giúp được em đâu, sau này đừng trốn tiết nữa."
Trần Ngọc Anh ngốc luôn: "Em, em biết rồi ạ."
Nói xong thì Lê Lăng Phong nhanh chóng kéo người đi, đi một mạch đến bãi đỗ xe, vào xe, đi về nhà.
Lê Lăng Phong: "Sau này cách xa con bé đó ra, biết chưa?"
Châu Toả Tinh: "Làm sao vậy? Em ấy có làm gì đâu, còn giúp chúng ta tìm lại đồ đã mất mà."
Lê Lăng Phong mím môi, không nói gì mà giật phăng chiếc vòng tay mà cậu đang cầm, nói: "Anh sẽ làm một cái khác cho em, cái này bẩn rồi."
Châu Toả Tinh càng lúc càng không hiểu người bạn này của mình đang nghĩ gì, có điều, thôi kệ vậy, chỉ là một chiếc vòng thôi mà, đổi mới thì đổi mới.