Châu Toả Tinh ngoắc tay với Huy mập, đợi cậu ta chạy tới thì chỉ vào Trần Ngọc Anh nói: "Đi thôi, sẵn kiểm tra đến lớp 10 thì tiện thể đưa bạn học nhỏ này về lớp luôn."
Huy mập với thân hình đồ sộ vừa bước tới đã khiến Trần Ngọc Anh hết cả hồn, sau khi bình tĩnh lại cô mới thấy đàn anh này cũng đâu có xấu, cũng đẹp trai lai láng lắm chớ.
Huy mập: "Tiện đường thì đi thôi, cô bé cũng đừng trốn tiết học nữa nghe chưa, trốn nhiều là bị giáo viên ghim đó."
Trần Ngọc Anh xấu hổ: "Em, em biết rồi."
Sau khi đi đến dãy học của lớp 10, hai người kiểm tra từng lớp, điểm danh lớp học, kiểm tra vệ sinh, vân vân và mây mây.
Đến lớp 10-4.
Châu Toả Tinh đưa Trần Ngọc Anh vào, cả lớp liền tròn mắt kinh ngạc, dù sao thì hội học sinh cũng quá mức nổi tiếng, mà một thành viên như hội học sinh lại đưa một học sinh khác về lớp, chuyện này chưa từng có!
Ờ thì, với trường khác thì chuyện này cũng bình thường thôi, nhưng với trường này thì học sinh chưa từng trốn học cúp tiết gì nên đương nhiên là nó chưa từng xảy ra.
Giáo viên đang dạy đánh giá Trần Ngọc Anh một chút rồi cho vào lớp, nói với hai người: "Cảm ơn em đã đưa học sinh này về lớp, cô sẽ thông báo với chủ nhiệm lớp em ấy sau."
Châu Toả Tinh cười rất đỗi dịu dàng: "Có lẽ em ấy có nỗi khổ nào đó, vẫn nên hỏi rõ thì hơn, đừng để ảnh hưởng đến học tập. Lớp đã hoàn thành đầy đủ, em đến lớp khác đây."
Sau khi rời đi, hai người lại kiểm tra hết dãy khối 10 rồi trở về phòng hội học sinh, vừa vào trong thì Huy mập đã nằm dài trên ghế sofa, chán nản nói: "Cái công việc chán ngắc này là sao vậy chứ!"
Châu Toả Tinh: "Xin lỗi, ông không giận tui chứ?"
Huy mập mờ mịt: "Vì sao?"
Châu Toả Tinh: "Tại tui đưa kẹo ông tặng đo cho."
Huy mập hào phóng phất tay: "Không hề gì."
"Cho ai? Tặng kẹo cái gì vậy?" Đang xem mấy đơn xin trên bàn, tiện tay ký cái tên lên, Lê Lăng Phong nghe vậy thì hỏi hai người.
Huy mập: "Đang đi kiểm tra mấy lớp thì có con bé nó khóc trốn sau bụi cây, Toả Tinh đi đến nói vài câu dỗ nó về lớp rồi."
Châu Toả Tinh cười đến cong cong cả mắt, cậu nói: "Tò mò ghê, không biết sao lại khóc như thế, học ở đây mười mấy năm mà tui chưa gặp chuyện này lần nào, à, em ấy tên là Trần Ngọc Anh đấy."
Huy mập: "Chứ gì nữa, nhìn con bé đó khóc làm tui nhớ đến mèo con nhà tui, nó siu đáng yêu luôn á."
Châu Toả Tinh: "Vậy hả, ông chấm con bé đó rồi hả?"
Huy mập trợn mắt trừng cậu: "Chấm gì trời, tui thấy nó vậy thì nói vậy thôi, mỗi ngày đều bận như con quay, lấy đâu ra thời gian yêu đương, với lại, tui có hôn thê rồi, ông đừng nói bậy."
Châu Toả Tinh xoa đầu mình, cười đồng ý: "Đúng ha, lỡ Luna mà nghe thấy là sẽ buồn lắm cho coi."
Hai người chỉ lo nói chuyện mà không để ý, ngay khi cái tên Trần Ngọc Anh vang lên, người ngồi trên ghế hội trưởng kia liền lạnh mặt.
Không để ý đến hội trưởng đang không vui, hai thành viên bàn từ chuyện Trần Ngọc Anh đến mối quan hệ giữa Huy mập và Luna rồi đến bài tập gần đây, cuối cùng, họ nói về trưa nay ăn gì.
Châu Toả Tinh: "Thì đi nhà ăn thôi, đồ ăn ngon mà."
Huy mập hất cằm, đầy tự hào và khoe khoang nói: "Hôm nay Luna đem cơm tự nấu đến đó, vị hôn thê của tui đã cố gắng để tui có một bữa cơm ngon."
Châu Toả Tinh đầy đầu là dấu chấm hỏi: "Luna tự nấu? Bả nấu được hả??"
Huy mập: "Được chớ, Luna đã học nấu ăn được nửa tháng rồi!"
Vừa dứt lời, cánh cửa mở ra, một thiếu nữ mặc váy xếp li cầm theo một hộp lớn bước vào.
Luna là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, khá xinh, mái tóc xoăn sóng to màu đỏ rượu.
Châu Toả Tinh: "Luna, bà mang gì tới vậy, Huy mập nói là bà đã nấu ăn cho ổng."
Luna đỏ mặt, ngón tay cuộn lấy tóc rồi ngượng ngùng nói: "Không thành công lắm, đồ ăn có chút không ngon."
Huy mập rất hào phóng nhận lấy hộp cơm to, nói: "Không sao, tui sẽ nhận xét thật nghiêm túc."
Nấp hộp mở ra, Châu Toả Tinh tò mò ngó đến, sau đó... Cậu "ái chà" một tiếng rồi rụt đầu lại, nhìn Lê Lăng Phong: "A Phong, xong việc chưa, mau đi án thôi."
Lê Lăng Phong đã sớm thu lại cảm xúc, cười với cậu rồi đứng dậy dọn dẹp bàn.
Huy mập nhìn hai người rời đi mà ba chấm, múc một thìa canh uống trước, hắn nói: "Canh hơi mặn, thịt chiên hơi lố tay, rau xào quá mềm, nhạt rồi..." Đang đánh giá thì thấy gương mặt Luna hơi buồn, hắn lập tức đổi giọng: "Món trứng chiên này không tệ, khá ngon, dù sao bà chỉ mới học nửa tháng thôi, làm được như vầy là tốt lắm rồi, đầu bếp nhà hàng nhà tôi phải học rất lâu đó."
Luna im im rồi đấm một phát vào vai Huy mập, cười nói: "Cảm ơn, tui biết tui nấu dở mà, nấu ăn đâu phải sở trường của tui."
Huy mập lập tức vỗ ngực: "Vậy sau này để tui nấu ăn là được, đây là nghề tui."
Đừng nhìn thể hình của hai người chênh lệch như thế, chứ nếu mà Luna ra tay thì Huy mập chưa chắc đỡ được một đòn, nhà của Huy mập là một chuỗi nhà hàng nổi tiếng và các công ty bánh kẹo, còn sự nghiệp nhà Luna thuộc về mảng quân sự, thân thủ của cô không tệ, sau khi tốt nghiệp cấp ba sẽ lập tức nhập ngũ.
Chỉ có thể nói, mỗi người một sở trường riêng, hai người có thể đến với nhau hoàn toàn là do sắp đặt của gia tộc.