Chương 21

Từ sau khi biết lớp mình toàn là thiên tài trong thiên tài thì Châu Toả Tinh... Bình thường, không làm gì cả. Dù sao thì để giữ vững thứ hạng trong top bốn thôi cậu đã mệt lắm rồi, con người quý ở chỗ tự hiểu lấy mình, còn cậu thì biết mình mà cố gắng thêm tí nữa là... Nổ tung đó.

Châu Toả Tinh tự có ý thức này làm Lê Lăng Phong rất an tâm, sao nhỏ không tự làm mệt bản thân là được, còn lại cứ để hắn ta lo.

Mà hai người cũng rất như ý nguyện mà gia nhập vào hội học sinh khi lên lớp 10. Lê Lăng Phong nhậm chức hội trưởng hội học sinh khi lên lớp 11.

Châu Toả Tinh bây giờ rất ra dáng một thiếu niên cấp 3, dáng cao gầy, vai lưng thẳng tấp, đôi mắt dịu dàng mà bình thản mang đến cảm giác thoải mái như gió thu.

Cậu mặc đồng phục học sinh trông giống như một bộ vest sáng màu, trên ngực áo cày huy hiệu của hội học sinh, cậu đang đi tuần tra các lớp.

Bên cạnh cậu, bạn Huy mập mạp nay lại có thân hình cao to như một chú gấu, còn cao hơn Châu Toả Tinh nửa cái đầu, cánh tay đầy cơ bấp chắc nịch, tên gấu to con này cũng là người của hội học sinh.

"Này Toả Tinh, ăn socola không? Hàng chuẩn bị ra mắt đó, ba tôi bảo mời các bạn ăn để lấy ý kiến." Đang đi thì Huy mập lại bất ngờ đưa một viên kẹo qua.

Châu Toả Tinh cười nhận lấy, động tác rất quen thuộc, từ nhỏ đến lớn, mỗi khi đi học Huy mập đều mang theo rất nhiều bánh kẹo để chia cho các bạn cùng lớp, mà cậu cũng là người ăn nhiều thành quen, cho thì ăn thôi, ngại gì.

"Hu hu... Hu hu hu."

Huy mập đột nhiên cứng người, cậu ta run rẩy nói: "Toả Tinh, hình như có ma í, hay là tụi mình chạy trước đi, gọi hội trưởng lại đây."

Châu Toả Tinh không tin, bước tới trong sự ngăn cản của Huy mập.

Cậu nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn đang ngồi sau một thân cây cao to, được những bụi hoa kiển che khuất, cô bạn đó đang kiềm nén tiếng khóc thút thít của mình.

Châu Toả Tinh kéo áo Huy mập đang định bỏ chạy, rầy la: "Cái thân thì to nhưng sao cái gan có tí tẹo vậy, con gái người ta đang khóc kìa, mau lại dỗ đi chớ."

Huy mập: "Tôi mà lại gần có khi cổ còn khóc dữ hơn luôn đó ông tin không, vẫn là ông đi đi."

Châu Toả Tinh tính nói gì đó nhưng thôi, vẫn là tự mình đi vậy, dù sao thì tên to con này cũng có lịch sử đen vô tình hù ngất con gái nhà người ta mà.

Cậu bước tới gần, tiến lên đối diện cô gái.

Đó là một bạn học nữ khá xinh, tóc ngắn bồng bềnh, trên tóc còn kẹp một vật trang trí hình thỏ đáng yêu, trên ngực đeo bảng tên ghi lớp 10-4, Trần Ngọc Anh.

Châu Toả Tinh cười nhẹ: "Em gái này sao lại ngồi đây khóc vậy, bây giờ đang trong tiết mà đúng không?"

Châu Toả vừa cười, khí chất dịu dàng của anh trai nhà bên lập tức bật ra, trong không khí cứ như có filter lá phong đỏ bay phấp phới.

Trần Ngọc Anh ngơ ngác nhìn Châu Toả Tinh một hồi quên luôn cả khóc, một hồi sau cô mới nấc một tiếng, vội chùi lau gương mặt toàn nước mắt của mình rồi ngượng ngùng nói: "Em, em chỉ khóc chút thôi."

Châu Toả Tinh đưa một viên kẹo socola đến trước mặt cô: "Đồ ngọt có thể làm tâm trạng tốt lên đó, tặng em này, dù có chuyện gì xảy ra thì ngày mai vẫn sẽ tới, hãy dùng tâm thái tốt nhất để đón chào ngày mai nhé."

Đây chỉ là một câu động viên đầy tính nghệ thuật nhưng kết hợp với gương mặt của Châu Toả Tinh thì... Hiệu quả bất ngờ.

Trần Ngọc Anh nhật lấy kẹo, đỏ mặt nói cảm ơn rồi lúng túng không biết làm gì.

Châu Toả Tinh: "Lớp 10-4 à, tiện đường, để bọn anh đưa em về lớp, tụi anh sắp kiểm tra tới các lớp 10 rồi."

Trần Ngọc Anh ngượng ngùng: "Cảm, cảm ơn anh!"

Châu Toả Tinh: "Chuyện nhỏ thôi."