Chương 20

Sáng hôm sau, Châu Tỏa Tinh thức dậy với cơ thể mệt mỏi, cậu cảm thấy đây có lẽ là đêm ngủ không yên nhất của mình từ trước đến nay. Cứ như có một sợi dây lớn quấn lấy cậu, mặc dù vừa ấm vừa mềm nhưng lại khiến cậu không thể cử động, không thể thoải mái hít thở.

Châu Tỏa Tinh: "A Lăng, dậy thôi, nên đi học rồi." Mặc dù rất mệt mỏi nhưng học thì vẫn phải đi, cậu muốn xoay người gọi Lê Lăng Phong tỉnh dậy. Vừa quay mặt qua thì mắt cậu va chạm với ánh mắt của Lê Lăng Phong. Đồng tử màu xanh lam thuần khiết hôm nay lại mang vẻ u buồn man mác làm tim cậu thắt lên.

Châu Tỏa Tinh vô thức gọi: "A Lăng?"

Lê Lăng Phong chòm người hôn một cái lên trán Châu Tỏa Tinh, một cái lên chiếc má phúng phính, cuối cùng là một cái lên đôi môi nhỏ đáng yêu của cậu, đôi mắt xanh lam tựa như mặt biển ấm áp, lại như bầu trời trong xanh mát mẻ, anh hớn hở nói: "Sao nhỏ mau dậy thôi, chúng ta phải đi học rồi, hôm nay anh sẽ lấy bánh của Duy mập mạp cho em tiếp ha."

Châu Tỏa Tinh cảm nhận được giọng điệu quen thuộc, thầm nghĩ chắc lúc nãy mình nhìn lầm, sau đó cậu chòm người xuống giường, cậu bất chợt nhận ra tối qua mình ngủ không ngon là do Lê Lăng Phong ôm cậu quá chặt.

Châu Tỏa Tinh lần nữa dặn dò: "Tối ngủ không được ôm tui như vậy nữa, ông ôm vậy làm tui không thoải mái đâu."

Lê lăng Phong vội hỏi: "Không thoải mái chỗ nào?"

Châu Tỏa Tinh cảm nhận một chút rồi bảo: "Chính là, cả người ê ẩm?"

Lê Lăng Phong: "Sau này anh sẽ ôm nhẹ một chút ha."

Châu Tỏa Tinh: "Ông có thể không ôm mà."

Trong buổi nói chuyện nhẹ nhàng bữa sáng, hai đứa nhỏ tự mình thay quần áo rồi đi xuống bàn ăn. Bởi vì tối hôm qua mở tiệc nhỏ ở Châu gia nên mọi người đều ngủ lại đây, sáng hôm nay người lớn hai nhà cũng cùng ăn sáng rồi lại cùng nhau đưa hai đứa nhỏ đi học.

Trong bữa sáng, mẹ Châu ngỏ lời với Châu Tỏa Tinh: "Sao nhỏ, trưa nay mẹ và ba con sẽ lên thuyền vũ trụ đi đến hành tinh khác, con sẽ ở cùng với A Phong và ông bà Lê nhé."

Châu Tỏa Tinh thuần thục bảo: "Dạ được, con sẽ ngoan ngoãn, ba mẹ giữ gìn sức khỏe ạ."

Mẹ Châu thỏa mãn gật đầu, nói: "Sau khi trở về ba mẹ sẽ mua quà cho con nhé."

Bên này Châu gia đang chia tay, bên kia Lê gia cũng không khác gì. Mặc dù công việc của hai bên khác nhau nhưng đồng dạng không bên nào rãnh hơn bên nào, để chừa thời gian ra đồng hành cùng hai đứa nhỏ đi học mà họ phải sắp xếp công việc rất lâu.

Bên Châu gia còn có Châu Tỏa Nguyệt phụ trợ nhưng thế hệ này Lê gia lại là độc đinh nên hai người lớn bên đó càng bận rộn hơn. Lần này chia tay, thật sự sẽ là mấy tháng không gặp lại. Sau khi đưa hai đứa nhỏ đi học, họ phải gắp rút lên tàu vũ trụ mà đi làm việc của mình.

Trong một căn phòng trên tàu vũ trụ, Tư Thần Du ngồi đọc báo cáo với vẻ không yên khiến Lê Thanh Hải tò mò, Tư Thần Du hỏi chồng: "Anh có thấy hôm nay A Lăng có chút im im không?"

Lê Thanh Hải nhớ lại: "Không có, nó vẫn ăn nhiều như vậy, còn nói nhiều như vậy mà?"

Tư Thần Du: "Vậy sao?" Không hiểu sao mà trực giác nói cho anh biết đứa con này của anh có chút khác biệt với lúc trước, nhưng trông nó vẫn bình thường như mọi ngày nên anh suy nghĩ một hồi rồi cũng cho qua.

Bài học hôm nay của lớp S gồm toán học, hội họa và âm nhạc. Hôm nay lúc vào lớp, Lê Lăng Phong vẫn luôn nắm tay với cậu làm cậu có chút khó sử, nhưng dù sao hai người vẫn là trẻ con, xung quanh thì đây cũng không phải điều đặc biệt gì nên cậu cũng cho qua.

Lê Lăng Phong rất tận chức tận trách với vị trí lớp trưởng của mình, điểm danh bạn học, sau đó thì giữ lớp trật tự trong giờ học rất tốt. Hơn nữa, chẳng có gì có thể làm khó thiên tài nhỏ của Lê gia cả, có thể nói cậu nhóc này trên biết thiên văn dưới hiểu địa lí, cực kỳ vạn năng.

Châu Tỏa Tinh cũng học khá giỏi, nhưng so với thiên tài như Lê Lăng Phong thì cậu chỉ có thể giơ ngón tay cái váy chào, cậu nói: "A Phong thật giỏi!"

Lê Lăng Phong nhếch mép, duỗi ngón cái và ngón trỏ đặt ở cằm, ba ngón giác khép lại với ý bảo, tui mà tui mà, thường thôi~

Vào lúc ra chơi, có một ngày làm quen hôm qua nên các học sinh trong lớp cũng quen biết với nhau hơn, mọi người đều nói chuyện rất rôm rả, Lê Lăng Phong đảo quanh một vòng các nhóm bạn rồi mang bánh ngọt của Huy mập mạp trở về.

Lê Lăng Phong kéo ghế của mình xuống bàn của Châu Tỏa Tinh, bảo: "Sao nhỏ mau ăn đi, là anh rất vất vả mới đem về được đó! Cái này có vị dâu tây nè, còn cái này thì có vị táo xanh, à đúng rồi, một lát nữa chúng ta sẽ di chuyển đến phòng vẽ tranh B1 của trường, lát nữa em phải bám sát anh đó nha. Gần đây sao nhỏ học nhiều quá rồi, nên chơi chơi nhiều vào để thả lỏng."

Châu Tỏa Tinh trả lời: "Được" Nói thì nói vậy nhưng cậu vẫn quyết tâm học tập thật tốt.

Trường học có chế độ xếp hạng rất nghiêm khắc, khi học đến lớp 10 sẽ được bầu vào ban quản lí học sinh, điều này chỉ dành cho top 10 học sinh có thành tích đứng đầu từ nhỏ đến lớn, ít nhất lọt vào top 10 hơn 5 lần mới được phép tham gia cạnh tranh. Với tài năng của Lê Lăng Phong nhất định sẽ có một vé vào đó, Châu Tỏa Tinh cậu cũng không thể qua loa mà bị bỏ lại.

Thầm quyết tâm như vậy thì cậu cũng lặng lẽ mà tiến lên, thành tích của Lê Lăng Phong không phụ sự kỳ vọng của Lê gia mà luôn đứng đầu trong mỗi lần thi ở trường, anh còn tham gia nhiều cuộc thi lớn nhỏ mà trường học và nhà nước tổ chức, đương nhiên, thành tích cũng là đứng đầu.

Thanh danh của Lê Lăng Phong rất tốt, luôn được khen với danh hiệu thiên tài, mà thành tích của Châu Tỏa Tinh cũng không hề thua kém, dù không bằng hắn hắn nhưng thứ hạng của cậu vẫn nằm trong top bốn.

Châu Tỏa Tinh thầm hất chiếc cằm nhỏ phúng phính nghĩ mình thật là giỏi, sau đó ảo tưởng bản thân là thiên tài bị đánh nát trong vòng một giây khi nhìn thấy căn phòng chứa đầy huy chương danh giá của Châu Tỏa Nguyệt.

Lê Lăng Phong dỗ dành: "Điều bình thường thôi, thường thì mọi năm lớp S đều thâu tóm 10 hạng đầu trong khối mà, dù sao lịch học của lớp S dày đặc hơn nhiều lớp khác, nếu không cạnh tranh mấy hạng đầu thì chuyển sang lớp khác mà học đi."

Châu Tỏa Tinh: "Nói có lý, hèn gì tui thấy gần 20 hạng đầu khối đều là mấy cái tên quen thuộc, ha... ha... ha..."