Chương 19

Chiều hôm đó trở về, người lớn hai nhà đã đến từ sớm để chờ đón bé, chắc là có hẹn trước nên hai nhà chỉ láy một chiếc xe bay lớn.

Lê lăng Phong cả đường líu ríu không ngừng: "Duy mập mạp có rất nhiều đồ ăn ngon, còn hào phóng chia cho tụi con ăn nữa, con còn nói chuyện với Uyên Uyên, hôm nay bạn ấy đã khoe một con búp bê máy mới ra mắt, còn cả tủ quần áo búp bê nữa, Thành Thành nói công ty ba bạn ấy mới ra mắt một mô hình cơ giáp đồ chơi có tính năng y như cơ giáp thật, còn có còn có nữa!"

Cả một đường hôm đó trở về, người lớn hai nhà đã đến từ sớm để chờ đón bé, chắc là có hẹn trước nên hai nhà chỉ láy một chiếc xe bay lớn.

Lê lăng Phong cả đường líu ríu không ngừng: "Duy mập mạp có rất nhiều đồ ăn ngon, còn hào phóng chia cho tụi con ăn nữa, con còn nói chuyện với Uyên Uyên, hôm nay bạn ấy đã khoe một con búp bê máy mới ra mắt, còn cả tủ quần áo búp bê nữa, Thành Thành nói công ty ba bạn ấy mới ra mắt một mô hình cơ giáp đồ chơi có tính năng y như cơ giáp thật, còn có còn có nữa!"

Cả một buổi toàn là âm thanh của Lê lăng Phong, ba mẹ Châu nghe rất thích ý nhưng mà ba ba Tư Thần Du lại cảm thấy không ổn, anh hỏi: "A Phong kể nhiêu đó được rồi, ba ba muốn nghe sao nhỏ kể nữa."

Châu Tỏa Tinh sắp ngủ tới nơi thì bị điểm danh, cậu chớp mắt mấy cái rồi mới tỉnh táo lại, nói: "Sau khi vào lớp học thì con ngồi đó thôi, A Phong thì chạy đi chơi khắp nơi như khỉ nhỏ vậy, lúc sau bạn ấy mang về cho con một miếng bánh, con còn tưởng bạn ấy cướp của người khác chứ, sau đó cô giáo lại vào lớp, cả lớp lại bầu A Phong làm lớp trưởng, Uyên Uyên và Lan Ý làm lớp phó, à, tiếp theo tụi con học viết một bài văn rồi nộp cho cô."

Tư Thần Du kinh ngạc: "Con không kết bạn mới sao? Con không nói chuyện với những bạn khác à?"

Châu Tỏa Tinh khó hiểu hỏi: "Tại sao ạ? Có A Phong là được rồi."

Lê Lăng Phong cảm động tuyên bố: "Mặc dù anh nói chuyện với rất nhiều người nhưng chắc chắn sao nhỏ là người thân nhất nhất luôn."

Mẹ Châu không hiểu sao Tư Thần Du nói thế nhưng đối phương là người chuyên nghiệp nên bà không xe vào, ba Châu thì lại hiểu rõ, ông không ép buộc mà nói: "Không sai, bạn không cần nhiều mà cần chất lượng, sao nhỏ nhà ta sau này phải nhờ đến A Phong rồi."

Tư Thần Du còn muốn nói gì đó nhưng Lê lăng Phong đã hào hứng vỗ ngực nói: "Cha yên tâm! Con sẽ chăm sóc vợ thật tốt!"

Tối đó hai nhà mở một bữa tiệc nhỏ, Hai nhóc con chơi đến hơn 11 giờ mới đi ngủ, thật không biết sáng mai có thức nổi không nữa.

Trên giường, hai nhóc con châu đầu vào nhau mà ngủ, Châu Tỏa Tinh nằm rất ngoan, còn Lê Lăng Phong lại ngủ không yên giấc, đôi mày nhỏ nhíu chặt lại với nhau, cả người toát mồ hôi, cơ thể cũng không ngừng phát run như đang mơ thấy điều gì đó rất đáng sợ.

Lê Lăng Phong mở bừng đôi mắt, nhóc ngồi chồm dậy, cơ thể không ngừng run rẩy và túa ra mồ hôi dính nhớp thấm ướt tóc và quần áo. Lê Lăng Phong ngồi thở dóc một hồi thì dùng tay áo lao vội mồ hôi trên mặt, nhóc ngẩn đầu nhìn xung quanh rồi xoay người nhìn nhóc con đang nằm kế bên.

Lê Lăng Phong: "A... Nếu đây là mơ... xin đừng để tôi tỉnh lại."

Thì thầm một câu, Lê Lăng Phong lặng lẽ vươn tay vuốt ve gò má phúng phính của Châu Tỏa Tinh một hồi lâu, sao đó đi trèo xuống giường, bịch một cái ngã xuống đất. Thân ảnh nho nhỏ kiên cường đứng lên rồi đi thẳng vào phòng tắm. Cánh cửa phòng tắm đóng lại rồi rất nhanh lại mở ra, Lê lăng Phong mặc đồ ngủ mới hình khủng long cam lần nữa trèo lên giường.

Lê Lăng Phong nằm xuống ôm lấy Châu Tỏa Tinh, tay nhỏ kéo người vào lòng, chóc lại vuốt ve cánh tay cậu, chóc lại bóp bóp ngón tay cậu, còn đan tay lại với nhau, cuối cùng, anh ta ngửi mùi hương trẻ em trên người Châu Tỏa Tinh rồi chìm vào giấc ngủ.