Lê Lăng Phong kéo tay nhỏ của Châu Tỏa Tinh dẫn đầu vào lớp, nói: "Từ giờ mình sẽ học lớp này nè sao nhỏ ơi, mau vào trong thôi." Châu Tỏa Tinh bước theo vào lớp học, bảng treo cạnh cửa mạ bạch kim lấp lánh ghi là [Lớp S]. Trời chú định, người học tại lớp học này không thể không thu hút ánh nhìn của người khác.
Lớp S dành cho những học sinh có thành tích top đầu của trường cũng như thân phận địa vị cao trong xã hội. Không thể phủ nhận một điều là thế giới này bất công dù cho thời gian có trôi qua đi như thế nào đi nữa, có người sinh ra đã định sẵn là vạch xuất phát của bọn họ chính là vạch đích mà nhiều người đang nhắm tới.
Giáo viên bước vào, là một nữ giáo viên nhìn có vẻ nghiêm khắc. Cô nói: "Chào các em, Tên tôi là Đặng Thanh Tâm, là giáo viên chủ nhiệm lớp S khóa 23 trong 12 năm sắp tới, tiếp theo đây tôi sẽ phổ cập những quy định quan trong cho các em."
Phòng học có 17 cái bàn cho 17 người, một đám củ cải nhỏ lúc đầu còn nghiêm túc nghe nhưng một lát sau liền nhàm chán không tập trung, dù vậy, đám nhóc này vẫn rất có giáo dưỡng mà giữ im lặng. Thật không nói ngoa khi mà Châu Tỏa Tinh biết mặt gần hết các học sinh trong lớp, bọn nhóc này rất hay xuất hiện trong các bữa tiệc mà Ba Ba mang cậu theo, tức là, đám nhóc này trong nhà không giàu thì quý.
Tiết học thời gian rất ngắn, ngay khi giáo viên rời khỏi lớp thì lớp học sôi động hẳn lên, dù sao cũng là một đám quen biết lẫn nhau, rất nhanh lớp nhỏ lại ồn cả lên, có một nhóm lấy bánh kẹo ra chia sẻ với bạn mình, có đứa thì lấy mô hình cơ giáp ra khoe khoang, có đứa đang bắt chước các quý phu nhân trong nhà bàn về các loại váy đẹp và trang sức.
Châu Tỏa Tinh: "Nhìn chơi vui ghê, nhưng mà đông quá."
Cậu nói như thế nhưng đợi một hồi cũng không có người đáp lại lời cậu, Châu Tỏa Tinh ngờ nghệch nhìn lên, đập vào mắt cậu chính là một cái ghế không có người, cậu nhìn quanh lớp học rồi im lặng.
Một lát sau. Lê Lăng Phong đi về với khuôn mặt tươi tắn, cậu ta kể: "Sao nhỏ, anh đã làm quen hết tất cả bạn học trong lớp rồi, em có muốn chơi với ai không để anh giới thiệu cho em!"
Châu Tỏa Tinh giơ ngón cái đối với cậu ta, bảo: "Chào mừng trở về, chiến thần ngoại giao." Chỉ với thời gian ngắn ngủi đó mà làm quen được với 15 người khác, cậu nhìn thấy Lê Lăng Phong chốc bên nhóm này chốc bên nhóm kia, trò chuyện cực kỳ rôm rả, con người này, thật sự không hề biết ngại là gì mà, lợi hại!
Lê Lăng Phong ngẩn chiếc cằm núng nính của mình: "Nói đi, em muốn làm quen với ai?"
Châu Tỏa Tinh: "Không muốn, A Phong đi chơi với họ đi."
Lê Lăng Phong không muốn bỏ sao nhỏ của bé ở lại một mình, nhưng bé thật sự quá muốn đi chơi cho nên chỉ rối rắm một chút rồi lại chạy đi chơi với các bạn mới của mình, nhưng Châu Tỏa Tinh không cảm thấy cô đơn, thật ra ở một mình làm cậu rất thoải mái.
Nhìn Lê Lăng Phong chơi một hồi, lòng cậu càng kiên định. Châu Tỏa Tinh là thanh niên có hành vi bình thường, cậu cũng từng có khoản thời gian nghiện internet, nghiện game, nghiện đọc truyện này nọ, nhất là khi đọc tiểu thuyết, cứ như đang theo dõi cuộc đời của người khác vậy.
Trong tiểu thuyết có rất nhiều motip thanh mai trúc mã, trúc mã trúc mã gì đó, sau đó có một tình yêu một đời một kiếp, thật sự rất cuốn hút. Lê Lăng Phong luôn miệng nói thích cậu nhất, nói lớn lên sẽ cưới cậu, lúc đầu Châu Tỏa Tinh không có cảm giác gì, còn thấy rất buồn cười vì hành vi và suy nghĩ trẻ con này. Nhưng nghe nhiều cũng làm cậu sinh ra ảo tưởng không nên có, nếu A Phong lớn lên thật sự yêu cậu thì sao.
Hôm nay Châu Tỏa Tinh nhìn thấy Lê Lăng Phong cùng chơi với một đám bạn, cậu liền có câu trả lời cho mình, sẽ không đâu, A Phong lúc trước chơi với cậu nhiều nhất là vì đối phương không có bạn, hai người lại ở chung, trẻ con mà, muốn chơi cùng với bạn là chuyện bình thường thôi. Lớn rồi thì suy nghĩ sẽ càng mở rộng, đến lúc đó đoạn kí ức muốn cưới cậu sẽ trở thành một câu chuyện vui vẻ trong tuổi thơ hai người.
Như vậy cũng tốt, Châu Tỏa Tinh hoàn toàn tỉnh táo, sự rung động nhè nhẹ trong tim cậu cũng lặng đi mất tăm.
Lê Lăng Phong bất chợt chạy tới, trong tay cầm một miếng bánh ngọt nhỏ hơn hở nói: "Sao nhỏ ơi ăn cái này đi, anh vừa lấy ở chỗ Duy mập mạp á! Siêu ngon!"
Châu Tỏa Tinh hơi hoảng hỏi: "Ông không cướp của bạn ấy đó chứ!" Vừa nói cậu vừa nhìn qua chỗ Tần Hữu Duy, một nhóc có hơi mủm mỉm, cậu thấy đối phương đang nhìn cậu, thấy cậu nhìn qua còn giơ hai ngón tay hình cây kéo chào cậu nữa, Châu Tỏa Tinh an tâm gật đầu cảm ơn đối phương rồi nhận lấy bánh ăn, cậu nói: "À không phải, ơn trời." Ai chứ A Phong nhà cậu là có thể lắm đó chứ.
Lê Lăng Phong tức đến giậm chân, nói: "Nói gì vậy chứ! Anh là loại người ngang ngược như vậy hả?"
Châu Tỏa Tinh cười xòa thuận theo mà xin lỗi: "Xin lỗi A Phong, là tui không nên nghi ngờ ông Á!"
Cậu bất ngờ bị đối phương véo má, nhưng cậu phản ứng rất nhanh, lập tức gạt tay đối phương ra. Lê Lăng Phong bẹp miệng: "Hôn không cho, véo một cái cũng không cho, sao nhỏ keo kiệt." Bỏ lại một câu, nhóc ta lập tức chạy đi chơi tiếp, bỏ lại Châu Tỏa Tinh bất đắc dĩ mà bóp trán.