Trời vừa tờ mờ sáng, Châu Tỏa Tinh đã tự động thức dậy sửa soạn đến trường. Cậu mặc đồng phục nhỏ trong rất đáng yêu, đôi chân nhỏ nhắn tạch tạch tạch chạy xuống lầu, leo lên ghế đợi bữa sáng.
Cậu là người đầu tiên đi xuống, sau khi dùng bữa sáng hơn phân nửa rồi thì cha mẹ cậu mới đi xuống.
Ba Châu che miệng ngáp dài, đúng là người đẹp có khác, dù dáng vẻ ngáp ngủ cũng có thể trở thành một tấm ảnh nghệ thuật. Mẹ Châu vẫn là quý phu nhân như ngày nào, có điều, dưới mắt bà vẫn có chút quần thâm.
Châu Tỏa Tinh: "Cha, mẹ, làm sao vậy? Hai người không ngủ sớm sao?"
Ba Châu: "Tại con đó, tối hôm qua ba lo tới mức trằn trọc cả đêm không ngủ được! Cuối cùng mẹ con cũng không ngủ được rồi thức chung với ba luôn." Nói rồi ông ngồi xuống bàn ăn, bầu không khí quanh người như một cây nấm lớn ủ rũ.
Mẹ Châu ghét bỏ ra mặt, bà nói: "Con mau ăn đi rồi ba mẹ đưa con đến trường, sau này mẹ sẽ thuê thêm người giúp việc để chăm sóc con."
Châu Tỏa Tinh: "Không cần đâu, mẹ không thích có nhiều người trong nhà mà, với lại, con muốn dọn đồ qua đi học với A Phong!"
Ba Châu bất chợt nổi lên tâm tư của người cha già, hoàn toàn không nhớ ra vào một hôm nào đó của quá khứ, ông đã chính miệng nói ủng hộ liên hôn giữa hai gia tộc, người cha già gào lên: "Ơ con trai, con thích thằng bé đó à? Con chỉ mới tí tuổi, ba không cho phép con yêu đương!!!"
Bốp!
Châu Tỏa Tinh: "!!!" Cậu trợn to mắt vì giật mình, nhìn cục u to trên trán ba ba mình mà lòng cậu run rẩy, mẫu thân đại nhân thật đáng sợ quá đi.
Ba Châu phát ra câu hỏi mang đầy tính triết học: "Sao em đánh anh?!"
Mẹ Châu: "Anh im đi, bộ anh không nhớ mình từng nói sẽ kết thông gia với Lê gia sao?" Cũng may xung quanh là không có người ngoài, nếu không bà sẽ nhịn không được gϊếŧ người diệt khẩu.
Ba Châu: "Ai nói, đâu ra chứ hả?!..À, hình như có nói, thế thôi."
Châu Tỏa Tinh vội chuyển chủ đề, đôi mắt ngây thơ, tròn xoe nhìn ba mẹ: "Ba mẹ với chị đi làm mà, con qua chỗ A Phong có gì đâu. Nha mẹ! Nha ba ba! Đi mà, năn nỉ đó." Tuyệt kỹ thứ nhất, làm nũng bán manh.
Mẹ Châu nghiêm mặt nhưng khóe môi hơi nhếch lên, đứa con này thật sự rất ít khi làm nũng với người lớn, bà nói: "Thôi được rồi, để mẹ hỏi thử ông bà Lê, nếu người ta không đồng ý thì con cũng không được khóc nhè đâu đó."
Châu Tỏa Tinh vươn tay cao cao, nhảy lên hai cái một cách đầy trẻ con, vui sướиɠ mà hoan hô. Sau đó, ba Châu đưa hai mẹ con đến trường học.
"Sao nhỏ ơi!"
Châu Tỏa Tinh vừa xuống khỏi xe bay thì nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc đang gọi mình, cậu quay đầu nhìn thì thấy Lê Lăng Phong đang đứng cùng với cha và ba ba của nhóc, thân hình nho nhỏ vẩy tay muốn thu hút sự chú ý của cậu, rồi đột nhiên, Châu Tỏa Tinh rất muốn nói một câu: "Nhóc con, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi." Nhưng ngay lúc ậu tính mở miệng nói câu đó thì mẹ Châu đã nắm tay cậu đi về phía Lê gia.
Châu Tỏa Tinh phở phào một cái và cảm thấy may mắn, suýt nữa thì đội quần rồi, nếu nói ra câu đó thì thể nào cũng thu hút sự chú ý của ba mẹ nó coi, nghĩ tới cảnh hai người lớn đột nhiên nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu thôi là cậu đã chịu không nổi muốn ngất đi luôn để trốn tránh rồi.
Châu Tỏa Tinh: "Cháu chào chú Lê, chào chú nhỏ."
Lê Lăng Phong hùng hồn nói: "Con chào Ba vợ! Con chào mẹ vợ!"
Ba mẹ Châu: "???" Cái gì cơ?
Lê gia: "!!!" Ơ kìa con ơi?
Những người xung quanh: "?!?!" Đù má!
Châu Tỏa Tinh thở dài bất đắc dĩ, mới ngày đầu tiên đi học thôi mà đã náo nhiệt đến vậy rồi, không biết thời gian sao này sẽ như thế nào nữa.