Chương 16: Điều Mà Bé Nam Điều Trải Qua

Tư Thần Du xỏ hai ngón trỏ qua dây áo, xách bộ váy xin xắn hai dây nhỏ nhỏ cho Giản Am Lam coi: "Chị Lam Lam, nhìn chiếc váy này xin ghê hong, tiếc là em không có con gái."

Giản An Lam hiểu ý nói: "Xinh, nhưng ai nói con gái mới mặc váy, sao nhỏ, A Phong mau lại đây, mẹ có bất ngờ cho hai đứa nè~"

Trong khi Lê Lăng Phong không ngần ngại chạy qua thì Châu Tỏa Tinh lại làm lơ, cậu lừa người dối mình, đôi mắt chăm chú xem mấy món đồ chơi trước mặt nhưng trong đầu lại liên tục niệm thần chú không nhìn thấy tui không nhìn thấy tui không nhìn thấy tui.

Ngay từ lúc bước vào gian quần áo cho bé, sau khi mua quần áo mặc thường ngày, mặc đi chơi cho mùa này xong thì cậu thấy mẹ mình và chú nhỏ bước vào dãy quần áo cho bé gái. Ngay lúc đó cậu đã có dự cảm không lành rồi.

Dự cảm của cậu quả nhiên đúng, hai người đó lựa một hồi rồi kêu hai đứa bé con qua, quả nhiên là ý đồ không trong sáng, thật đáng sợ. Nhưng dù cậu không muốn qua thì mẹ cậu cũng sẽ đích thân qua đón cậu, cậu không có quyền từ chối.

Xoạt, rèm che phòng thay đồ được kéo ra, Lê Lăng Phong mặc váy xòe nhỏ, chân váy che phủ đầu gối, có ren, nơ nhỏ và ruy băng bay phấp phới. Một bộ váy màu vàng cam, na ná màu tóc vàng nổi bậc của cậu bé.

Lê Lăng Phong không có gì là ngại, hai tay nhỏ lắc lắc tà váy, tò mò đi vài bước rồi nhanh chóng thích ứng mà chạy nhảy khắp nơi. Bởi vì còn nhỏ mà khung xương của hai đứa bé không lớn, mặc vào nhìn rất phù hợp, không có cảm giác kỳ cục khi nam mặc đồ nữ.

Châu Tỏa Tinh mặc váy màu xanh trắng, cái của cậu thì rườm rà và đính kèm hàng tá các loại họa tiết lóa mắt, chân váy che đi bàn chân nhỏ, tay áo còn có một lớp vải mỏng phủ lên. Giống kiểu loli quá.

Châu Tỏa Tinh đánh giá bộ đồ mình mặc y như một vườn hoa di động, có bầu trời xanh, có thảm cỏ, có bướm, có hoa, chắc đang độ chưa tới mùa nên trên váy còn ít hoa.

Bộp.

Khó khăn lắm sao nhỏ nhà ta mới lấy được ca đảm mà bước ra ngoài, nhưng vừa bước một bước thì cậu đã đạp phải chân váy rồi ngã nhào chổng mông một cách thảm thương và mất mặt. Khốn nỗi là đám người lớn đang hớn hở chụp ảnh Lê Lăng Phong đằng kia chẳng có chút tình thương trẻ con nào mà thẳng thắn cười to nữa chứ.

Châu Tỏa Tinh vừa thẹn vừa giận, cậu nhấc làn váy đi từng bước về ba người họ, đỏ mặt nói: :Còn thay xong rồi, con muốn thay đồ! Không mặc cái này nữa!"

Giản An Lam an ủi con: "Thôi mà mặc thêm xíu nữa thôi, nhìn nè, mẹ đã lựa giày với phụ kiện xong rồi nè. Rồi bà thẳng tay mang giày, đội nón, đeo đồ trang sức cho con mình.

Châu Tỏa Tinh mặc váy bồng bềnh rộng, cồng kềnh nhưng lại thể hiện sự cao quý của cậu, à, cậu cũng đã đội tóc giả rồi, mái tóc màu hạt dẻ dài tới eo, thắt bím nhỏ bằng lụa màu hồng và trắng đan xen, cậu đeo bao tay nhỏ, cầm lấy ô nhỏ màu xanh che nắng cho bản thân và Lê Lăng Phong.

Lê Lăng Phong mặc dù váy ngắn nhưng phụ kiện cũng không vừa, nón, bao tay, vòng cổ, giày. Mặc dù vậy, trong khi Châu Tỏa Tinh đã sắp chết tới nơi thì cậu bé lại rất hứng thú với trò chơi mới. Cậu hết bay rồi nhảy, chạy quanh người bạn sao nhỏ của mình, mái tóc vàng cột cao hai bên đung đưa theo gió.

Bên ngoài nhìn vào y như hai bạn nhỏ chơi với nhau, một cô bé quý tộc dịu dàng và điềm đạm, một cô bé thì lại tràn đầy năng lượng, tinh nghịch như mặt trời nhỏ.

"Đúng rồi, chính là dáng đó, a a a a đáng yêu quá, mình thử tiếp bộ khác nha con ơi, phong cách quý tộc Âu cổ rồi thì giờ sang phong cách Á cổ nha~ mẹ đã tìm hiểu trang phục của các nước thời xưa hết rồi, đi thôi." Giản An Lam phu nhân nói thế.

Châu Tỏa Tinh bận rộn hơn một tiếng đồng hồ mệt mỏi rêи ɾỉ: "Tha cho con....đi....mà."

Lê Lăng Phong lại rất mong chờ, bé rất phối hợp mà chụp hết kiểu này đến kiểu khác. Xong còn khoe ra rồi hỏi xem có đẹp không nữa chứ.

Cuối cùng thì trang phục ma cà rồng, trang phục tiên nhỏ, tinh linh, người vũ trụ, nếu không phải cuối cùng Châu Tỏa Tinh mệt đến nổi buông gánh ngủ ngay tại chỗ thì chắc chắn sẽ còn phải thử thêm vài bộ trang phục nữa.

Mà Lê Lăng Phong, đừng nghĩ nhiều, cậu bé cuối cùng cũng chán cái trò thay quần áo này. Dù thể lực tốt thế nào thì cũng chỉ là một đứa bé, ngay cả người lớn cũng không chịu nổi việc thay quần áo, trang điểm chụp ảnh liên tục luôn chứ nói gì là trẻ con.

Hai người lớn chưa đã thèm mà quay trở về, đếm ngược ngày chờ con nhập học.

Châu Tỏa Nguyệt gào thét: "Quá đáng quá!!!!! Tại sao hai người đi mà không kêu con! Con đã nói là cùng đi rồi mà! Tại sao lại quăng công việc cho con nữa vậy chứ hu hu hu."

Tư Thần Du: "Ha ha ha đứa nhỏ đáng thương."

Giản An Lam: "Suỵt, em con đang ngủ đó."

Châu Tỏa Nguyệt xòe tay đòi: "Cho con xem ảnh!"

Giản An Lam: "Mẹ gửi ảnh qua cho con, đừng giận nữa."

Châu Tỏa Nguyệt không thèm để ý đến mẹ mình, cô xem ảnh rồi nghĩ, không ngờ em mình mặc đồ nữ vào đáng yêu như vậy, sau này phải để nó mặc thêm nhiều nhiều cho cô xem mới được.

Chiều hôm đó, Tư Thần Du và chồng đen Lê Lăng Phong đi, Lê Lăng Phong còn nhỏ, tưởng sắp không gặp được sao nhỏ nữa nên giãy giụa khóc lên, sau đó được cha và ba ba đảm bảo nhiều lần thì bé mới thút thít tạm biệt bạn mình rồi cùng hai người lớn ròi đi.

Châu Tỏa Nguyệt chê bai: "Thằng nhóc ồn ào!"

Ba Châu: "Trước mặt em, con nói gì vậy."

"Con sai rồi."

Dù không phải lần đầu chia xa nhưng ký ức của trẻ con có lẽ tương đối ngắn, lần nào Lê Lăng Phong cũng phải khóc một chập rồi mới chịu đi. Châu Tỏa Tinh dù sao cũng là người lớn nên khá bình tĩnh, cậu còn xấu xa đến mức đem hình ảnh này chụp lại để sau này trêu chọc đối phương nữa.

Giản An Lam: "Vào trong thôi Sao nhỏ, ông bà đang gọi điện, muốn nói chuyện với con."