Hai ông ba đi ra ban công nói chuyện công việc còn hai bà vợ ngồi bên trong nói chuyện về việc nhập học sắp tới. Tư Thần Du đề nghị: "Chị đã mua đồ học tập cho sao nhỏ chưa? Không thì ngày mai đi cùng tụi em đến thành phố thương mại đi."
Mẹ Châu nhướng mày nói: "Cũng được, nhưng em định mua gì? Chị thấy nhà trường đã chuẩn bị đầy đủ cho con hết rồi."
Trường tiểu học Hoa Hoa là trường học trọng điểm, học phí khá cao nhưng đó điều là để mua đồ dùng học tập cho bé con, cha mẹ chỉ cần đóng tiền là được, còn lại cứ để nhà trường lo.
Mẹ Châu: "Đồng phục nhà trường sẽ đặt may, đồ dùng học tập họ cũng mua giúp rồi, chúng ta còn phải mua gì nữa?"
Tư Thần Du xoa cằm nói: "Ai biết, em chỉ muốn kéo hai đứa nhỏ đi mua sắm rồi chụp vài tắm hình thôi à."
Mẹ Châu bậc cười: "Vậy dễ, cứ đi rồi mua thôi, à, chồng thì cứ bỏ đó đi, chị em mình với hai đứa nhỏ đi là được rồi."
Châu Toả Nguyệt bất ngờ thò đầu qua, u ám nói: "Con cũng đi, lần này con nhất định phải đi."
Cuối cùng Lê Lăng Phong cũng được như ý nguyện, bé nhạn chóng nắm bắt thời cơ lúc chị Nguyệt Nguyệt nói chuyện với dì và ba ba của mình thì bé đã bắt cóc, à không, là cứu sao nhỏ ra khỏi tay người xấu chia cắt uyên ương.
Sao nhỏ cười hϊếp mắt kéo tay Lê Lăng Phong đang mệt bỏ xừ ra đi về hướng cầu thang, hai cái cục tròn tròn một vàng một cam trèo lên bậc thang rồi mất hút trong thầm lặng.
Châu Toả Tinh giới thiệu: "Lần đầu A Phong qua nhà nên tui sẽ dẫn ông đến phòng của tui, hai nhà chúng ta xa lắm nên tối nay chắc chú và chú nhỏ sẽ ngủ lại đây, tối nay ông sẽ ngủ ở phòng tui á nha."
Lê Lăng Phong gật đầu nhỏ, cửa tự động mở ra, Châu Toả Tinh dẫn bé vào phòng mình.
Phòng của cậu nằm ở lầu 4, bên trong rất ngay ngắn vì đồ chơi của cậu đang ở phòng kế bên hết rồi.
Châu Toả Tinh: "Đây là quà sinh nhật năm ngoái của tui, này là của ba tặng, này là mẹ tặng, còn này là của chị tui tặng. À, ông bà tui cũng có tặng nhưng là tặng lì xì, tất cả đều nằm trong tài khoản ngân hàng của tui á."
Lê Lăng Phong: "Sau này anh cũng tặng quà sinh nhật cho em, tặng nhiều hơn luôn á!"
"Con gấu này là do A Phong tặng tui nè, nó cùng tui ngủ khi tui về nhà í."
Lê Lăng Phong: "Tốt nha, nhưng sao nhỏ vẫn nên ôm chồng thì tốt hơn."
"Tui có lén giấu bánh nè, ông có muốn ăn không?"
Mắt Lê Lăng Phong sáng lên, trẻ con không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của bánh kẹo và đồ chói, bé lập tức gật đầu và nhận được một miếng bánh quy.
Trong tay Châu Toả Tinh cũng có, hai đứa bé cùng ngồi ở bàn nhỏ cách giường không xa gậm báng quy.
Chỉ hai năm ở cùng nhau, Châu Toả Tinh không còn vẻ chán đời như trước nữa. Dù sao thì, sau khi có được sinh mệnh mới, cậu trở thành tiểu thiếu gia được cưng chiều, không lo cơm ăn áo mặc, gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu thương nhau, chị gái thì trưởng thành chăm sóc.
Bầu không khí nhẹ nhàng thoải mái không một gánh nặng rất tốt, nhưng điều đó cũng khiến Châu Toả Tinh trở nên nhàm chán. Cậu không cần suy nghĩ, dù sao đâu ai cần một em bé mới sinh suy nghĩ chứ.
Cậu không thích chơi trò chơi của trẻ con, đọc sách quá mức nhàm chán, gần đây cũng không có đứa trẻ nào để chơi cùng,.... Tất cả những điều này khiến cậu không biết làm gì vào thời gian rãnh, cả người toả ra bầu không khí ngoan ngoãn nhưng không có sức sống.
Nếu là một em bé bình thường thì một ngày có rất nhiều trò chơi nhưng là một người trưởng thành, Châu Toả Tinh lại rất ngượng ngùng và giữ kẽ. Cho đến khi có một bạn nhỏ năng động quá mức kéo cậu chạy nhảy khắp nơi, không thuận theo không buông tha, mạnh mẽ kéo cậu ra khỏi thế giới màu xám nhàm chán.
Lê Lăng Phong tò mò hỏi: "Sao nhỏ cũng đi học trường tiểu học Hoa Hoa hả? Vậy sau này chúng ta có thể cùng nhau đi học rồi."
Châu Toả Tinh gật gù đầu nhỏ: "Nghe nói có đồ ăn vặt gần trường, không biết nó như thế nào, tui muốn ăn."
Lê Lăng Phong: "Đợi khi đi học anh mua cho Sao nhỏ ăn."
Đang nói thì nghe có tiếng gõ cửa, tiếng mẹ Châu bên ngoài vọng vào: "Sao nhỏ, A Phong, xuống ăn cơm chiều thôi các con."
Châu Toả Tinh nghe thế chợt khựng lại, cậu nhìn tay mình, rồi lại nhìn hộp bánh, cậu nghĩ, thôi tiêu rồi, không ăn cơm nổi nữa QAQ.
Lê Lăng Phong thì bình thường, dù sao sức ăn của bé không phải người bình thường có thể hiểu được.
Hai đứa nhỏ đi ra ngoài, mẹ Châu dùng tay cọ khoé miệng Châu Toả Tinh nói: "Con ăn bánh à, còn bụng ăn cơm không?"
Châu Toả Tinh mím môi không nói, Lê Lăng Phong lại nói thay, thằng bé ra vẻ rất trưởng thành và đầy tự hào thốt lên: "Không sao hết, con có thể ăn thay sao nhỏ."
Châu Toả Tinh than ôi: "Thôi tiêu rồi."
Mẹ Châu vỗ tay khen ngợi: "Vậy là A Phong rất thường xuyên ăn thay sao nhỏ hả?"
Lê Lăng Phong gật đầu cái rụp: "Không sai, sao nhỏ không thích ăn cơm đâu, em ấy thích ăn bánh ngọt nhỏ xinh đẹp hơn."
Mẹ Châu chậm rãi: "Ra. Là. Thế."
Châu Toả Tinh miếu ngay lập tức, kéo đứa bạn ngốc nghếch chỉ có vẻ bề ngoài này lại mà cầu xin: "Bạn tui ơi, đừng nói nữa mà."
Lê Lăng Phong: "Hở?"
Mẹ Châu: "A Phong xuống ăn thôi con, còn con, sao nhỏ, con nhìn mọi người ăn."
Châu Toả Tinh: "!!" Thà mẹ bắt con úp mặt vào tường còn hơn!
...
Tư Thần Du vô tội gặm thịt gà của mình nói thế: "Sao nhỏ? Sao con không ăn gì hết vậy con?"
Mẹ Châu: "Ái chà, là ai đó chỉ thích ăn bánh ngọt nhỏ xinh xinh nên đã no rồi, làm gì còn bụng mà ăn cơm chứ, nào A Phong, ăn nhiều vào nha con."
Lê Lăng Phong cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng nhìn đồ ăn trước mặt, nhìn vợ nhỏ của mình, vẫn chưa nghĩ ra sai chỗ nào, thế là cậu bé vừa ăn vừa suy tư cả buổi vẫn chưa nghĩ ra.
Châu Toả Nguyệt: "Em có muốn chị cho em một quả táo gặm cho đỡ buồn không?"
Châu Toả Tinh: "Rất cần ạ, xin chị luôn đó."
Hai ông ba: "Ha ha ha ha ha."
Châu Toả Tinh: "Quá đáng quá nha T_T."
Tối đó, Lê Lăng Phong được như ý nguyện ngủ cùng vợ mình, hai đứa bé choai choai chui vào chăn ấm, câu chuyện trước khi ngủ hôm nay là nữ anh hùng đánh bại thế lực hủ bại."
Lê Lăng Phong: "Chuyện kể là, 300 năm trước, công chúa Hoạ Lâm khi mới 10 tuổi đã chịu cảnh cha mẹ bệnh nặng, cô ấy là con cả nên phải gánh vác công việc đất nước. Công chúa phát hiện trong triều đình có rất nhiều người xấu xa."
"Bằng sự chính trực và năng lực mãnh mẽ cộng với lòng dũng cảm của mình, cô đã đối đầu với người xấu, cuối cùng đánh bại người xấu, phát triển đất nước càng ngày càng thịnh vượng."
Châu Toả Tinh thiu thiu ngủ hỏi: "Công chúa không kết hôn với hoàng tử hả?"
Lê Lăng Phòng vốn dĩ chưa đọc xong cuốn truyện cổ tích nói: "Ờm, hoàng tử lúc đó bằng tuổi chỉ có hoàng tử nước San Hô kế bên thôi, nhưng công chúa không thích hoàng tử, công chúa thích em gái của hoàng tử."
Châu Toả Tinh: "Tự do yêu đương...thích ghê."
Lê Lăng Phong khó hiểu hỏi: "Tự do yêu đương gì nha?"
Lê Lăng Phong: "Sao nhỏ?"
Châu Toả Tinh đã ngủ say từ khi nào.
Châu Toả Tinh mơ một giấc mơ, cũng đã lâu rồi cậu không mơ về kiếp trước. Chuyện về người anh trai của cậu đã quỳ trước cửa nhà cả một ngày một đêm để cầu xin ba mẹ ông bà đồng ý cho đám cưới của anh ấy và người anh ấy yêu.
Châu Toả Tinh: "Anh, đừng quỳ nữa." Lúc đó, cậu 19 tuổi đã khuyên anh như thế. Bởi vì gia đình trọng nam khinh nữ rất nặng, cũng phản đối kết hôn đồng tính rất dữ dội.
Châu Toả Tinh: "Anh, đi đi, thích thì làm thôi không cần xin ông bà đâu, họ sẽ không đồng ý, không đời nào. Lần đó chị họ đã bị bà đánh sắp chết đó."
Vì là con trai, cũng là đứa trẻ thông minh nhất nhà nên cậu được cưng chiều rất nhiều, đồng thời, áp lực cũng rất lớn. Con gái sống trong nhà mệt mỏi và bị đàn áp, con trai thì cũng gò bó nặng nề.
Châu Toả Tinh: "Không đúng, ba mẹ của mình, hình như không như vậy nha."
"Sao nhỏ dậy thôi, hôm nay chúng ta sẽ đi mua sắm nha, ngủ nướng sẽ bị khét á, mặt trời đã chiếu đến mông rồi kìa."
Châu Toả Tinh cựa quậy: "A Phong?"
Đôi mắt cậu híp thành một đường thẳng, cố gắng mở hai con mắt ra mà nhìn đời nhưng vô dụng. Cậu bị đối phương từ từ kéo xuống giường, vào phòng wc rửa mặt đánh răng.
Châu Toả Tinh vóc một nắm nước vào mặt, cuối cùng cũng tỉnh táo một chút, Lê Lăng Phong nhét bàn chảy đánh răng vào miệng cậu rồi thúc giục đối phương nhanh nhanh đánh răng.
Cuối cùng hai hoàng tử nhỏ nắm tay nhau mặc quần áo chỉnh tề bước xuống lầu.
Mẹ Châu - Giản An Lam cùng ba ba Tư Thần Du đã sẵn sàng xuất phát, nhưng họ vẫn không gọi con dậy, dù sao cũng sắp đi học, cho con có mấy ngày vui vẻ đi.
Lê Lăng Phong: "Chào buổi sáng nha dì và ba ba nữa. Con đã dẫn sao nhỏ xuống rồi đây."
Châu Toả Tinh: "Mẹ, chú nhỏ."
Giản An Lam: "Cuối cùng cũng xuống rồi sao hai con heo lười? Bộ tối qua thức khuya lắm hả?"
Lê Lăng Phong vẫy vẫy tay nhỏ: "Không có đâu, con kể chuyện xong thì sao nhỏ đã ngủ rồi, sau đó con cũng ngủ luôn nha nên không có ngủ trễ."
Tư Thần Du: "Thôi được rồi, chúng ta đi ăn sáng bên ngoài nhé, cha hai đứa đã sớm đi rồi chơi rồi."
Giản An Lam: "Chịu thôi, cũng lâu rồi hai người họ chưa được nghỉ ngơi? Ha?"
Tư Thần Du: "Chỉ có mỗi chị là người cuồng công việc thôi, bây giờ mình ghé nhà hàng trước, em đói sắp chết rồi đây nè."
Châu Toả Tinh còn buồn ngủ, cậu nửa đi nửa lết, dựa nửa thân mình lên Lê Lăng Phong mà leo lên xe bay, xuất phát cho chuyến đi hôm nay.