Chương 14

Châu Tỏa Tinh thở dài ngán ngẩm, cậu hỏi úp mặt vào tay thở dài rồi hỏi: "Chuyện em bé là sao?"

Lê Lăng Phong đương nhiên mà trả lời: "Thì là vậy đó nha, phụ thân nói là phải làm ba ba vui thì chồng của em mới được sinh ra đó. Cho nên anh làm em vui rồi, cho anh em bé đi, có em bé thì chúng ta sẽ làm cả nhà ba người rồi, không cần búp bê người máy làm em bé nữa."

Châu Tỏa Tinh: "Không phải đâu, A Phong được sinh ra là vì chú và chú nhỏ đều là người lớn, còn chúng ta chỉ là con nít thôi, chưa có em bé được, còn nữa, sau này đừng nghĩ mấy trò vớ vẩn nữa, mau đi học bài đi." Bình tĩnh, không được mắng con nít, nó không biết gì cả, người lớn thì phải bao dung, ừm, bao dung, bao dung.

Lê Lăng Phong cảm thấy cũng có lý, dù sao phụ thân và ba ba của bé cao như thế, còn bé chỉ nhỏ nhỏ như thế này, sao sinh em bé được, bé đành tiếc nuối để sau này rồi sinh em bé sau. Thế là Lê Lăng Phong nói: "Vậy sau này sinh em bé sau nhé, bây giờ chúng ta vẫn cần nhờ đến búp bê người máy đóng vai em bé rồi, hôm nay mình ăn tối xong thì sao nhỏ cùng chơi trò gia đình với chồng nữa nhé."

Châu Tỏa Tinh: "Không chơi, muốn ngủ."

Lê Lăng Phong: "Sao hôm nay sao nhỏ ngủ sớm vậy, sao nhỏ bệnh hả." Nói rồi bé đặt bàn tay bánh bao của mình lên trán cậu, so thân nhiệt của cả hai.

Châu Tỏa Tinh lắc đầu: "Đúng là hơi mệt nhưng không có bệnh đâu."

Lê Lăng Phong thông minh nghĩ đến vấn đề: "Hiểu rồi, vậy chắc là do thế giới thực tế ảo. Ba ba nói, sóng điện não của mỗi người mỗi khác, trung bình người lớn có thể ở trong thế giới ảo 5 tiếng đồng hồ, của em bé là 2 tiếng đồng hồ. Còn sao nhỏ thì sức khỏe không tốt nên mới có ảnh hưởng, sau này chúng ta chỉ chơi 1 tiếng thôi nhé."

Châu Tỏa Tinh hơi thất vọng nhưng cũng gật đầu, cậu không muốn để thú vui nhất thời của mình lại khiến người khác lo lắng.

Lê Lăng Phong: "Sao nhỏ đừng lo, ba ba nói em không khỏe là do không ăn nhiều, anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt, phụ thân cũng nói một người chồng tốt phải nuôi vợ mình đến béo béo tròn tròn!"

Thật hùng hồn làm sao. Châu Tỏa Tinh khóe môi giật giật mấy cái, rồi cậu thở dài, nói: "Nói thì hay lắm nha, sau này A Phong lớn rồi tôi sẽ đem việc cậu muốn cưới tôi ra trêu cậu, xem cậu sẽ xấu hổ đến mức nào!"

Lê Lăng Phong bĩu môi, môi nhỏ trề ra treo được cả một bình dầu, nói: "Mới không có, lời nói của Lê gia sao có thể là nói chơi! Ông nội đã dại anh như thế á."

Anna gõ cửa nhắc nhở hai vị thiếu gia đến giờ dùng bữa, hai bóng dáng tròn tròn kết thúc cuộc trò chuyện không có dinh dưỡng của trẻ nhỏ 3 tuổi, chạy xuống lầu, nhanh chóng giải quyết bữa chiều rồi một kéo một chạy đi chơi trò chơi gia đình nhỏ.

Thời gian nhanh chống trôi qua, nháy mắt, thời khắc hai đứa trẻ đi học cũng đã đến. Ba mẹ Châu trở về để cùng đưa con mình đi học trong khi chị gái Châu Tỏa Nguyệt dù giãy nãy cỡ nào cũng bị ba mẹ quăng cho cả đống công việc kéo chân sau.

Châu Tỏa Nguyệt khủng long gào thét: "A A A A A quá đáng, ba mẹ quá đáng, hai người đi nghỉ xả hơi nhưng quăng hết công việc cho con là sao! Thật quá đáng!!!"

Mẹ Châu dịu dàng an ủi con gái: "Im miệng."

Châu Tỏa Nguyệt: "Vâng."

Châu Tỏa Tinh nhìn chị mình bằng ánh mắt thương hại, sau đó, cậu nhận được một loạt các loại véo má, hôn mặt của chị gái. Trong nhà vang lên tiếng cười ha ha của cậu, Châu Tỏa Tinh cố gắng tránh bàn tay ác ma của chị gái đang cù lét mình vừa cầu cứu ba Châu vừa đi xuống lầu.

Châu Tỏa Nguyệt: "Em cầu cứu cũng vô dụng thôi sao nhỏ ơi, hôm nay em tiêu rồi."

Châu Tỏa Tinh: "Ba ba cứu con!"

Châu phu nhân tao nhã nâng lễ phục của mình, bà nói: "Đây chẳng phải do con đã lười biến sao, nếu không thì công việc cũng không dồn dập đến mức này."

Ngày nhập học của cậu là vào thứ 5 tuần sau nhưng ngày mốt Châu Tỏa Nguyệt đã phải lên tàu bay để xuất phát đến hệ sao Thiên Nga xa xôi đi công tác. Điều này làm cô gái không chấp nhận được nên cô đã giãy nẩy từ hôm qua đến giờ.

Châu Tỏa Nguyệt biên hộ: "Còn không phải do ba mẹ hả? Công việc này là của ba mẹ mà!"

Ba Châu dành ra ba giây thương cảm cho con gái, ông vỗ vai cô rồi nói: "Con gái, đừng buồn."

Châu Tỏa Nguyệt: "Ba cũng đẩy công việc cho con nên làm ơn đừng có r vẻ." Mắt cá chết.jpg.

Ba Châu tỉnh bơ cười ha hả: "A, ra là vậy."

Châu Tỏa Nguyệt: "Ba nói nữa là con giận thật á!"

Châu Tỏa Tinh cười hϊếp mắt lén lút lấy bánh quy trên bàn ăn trong khi ba mẹ và chị gái nói chuyện với nhau. Ở Lê gia cậu không bị hạn chế lượng bánh ăn nhưng khi về nhà ba mẹ Châu lại rất nghiêm khắt với điều này, à đúng ra là mẹ cậu rất quan tâm đến vấn đề ngoại hình của con mình, nói thật thì bà ấy có chút nhan khống nên ngoại hình của cả nhà luôn được bà chăm chút đến từng milimet.

Mẹ Châu: "Sao nhỏ, con đã ăn bao nhiêu bánh quy rồi?"

Châu Tỏa Tinh định cho miếng bánh thứ 6 vào miệng bỗng cứng người, nhút nhát nói: "Xạ 6 cái." Ây chết tiệt! Tại sao ngay lúc này lại bị lẹo lưỡi chứ hu hu.

Mẹ Châu hơi bất ngờ, sau đó bà cười vừa lấy khăn giấy lau miệng cho cậu vừa nói: "Lâu rồi không nghe sao nhỏ nhà ta nói ngọng, thật sự rất đáng yêu."

Ngay lúc cậu tin tưởng rằng mình đã thoát nạn thì quý bà đang lau miệng cho cậu bỗng nói: "Nhưng, con không nên ăn thêm bánh quy đâu sao nhỏ à." Rồi bà đẩy khay bánh quy ra xa, kéo đĩa trái cây đẹp mắt lại gần, nói: "Ăn nhiều trái cây con nhé."

Châu Tỏa Tinh nghẹn ngào vâng một tiếng rồi né mấy loại mình ghét ra, chọn quả nho thân yêu ăn cho đỡ buồn miệng.

Châu Tỏa Nguyệt đã tâm tình thân thiết với ba mình xong quay lại lấy một miếng bánh quy cắn một cái giòn tan, nói: "Ái chà, em không được ăn nữa hả sao nhỏ? Có muốn ăn nữa không? À, không được ăn nữa mà ha?"

Châu Tỏa Tinh phồng má: "Chị! Quá đáng quá nha."

Đinh đong.

Ngay khi chuông cửa vang lên, quản gia AI của căn nhà liền thông báo: "Ông chủ bà chủ, có người Lê gia đến thăm."

Châu Tỏa Tinh ánh mắt lấp lánh lên, cậu nghĩ, nếu ở cùng A Phong thì mình sẽ được ăn thêm bánh ngọt.

Ba Châu: "Mời vào đi, ái chà chà, lâu rồi anh không gặp vợ chồng hai người họ."

Mẹ Châu: "Anh nói đúng, chắc em sẽ hẹn tiểu Du đi mua sắm vào ngày mai hay mốt gì đó."

Quan hệ của mẹ Châu và ba ba Lê Lâng Phong - Tư Thần Du khá tốt, là kiểu chỉ hận gặp nhau quá muộn mà người ta hay nói ấy.

Để thể hiện sự tôn trọng, ba Châu đích thân ra đón họ vào, Châu Tỏa Tinh gặp lại người bạn cùng chăn gối sau ba ngày chia cắt cảm động đến nỗi suýt rớt nước mắt. Cậu lao đến ôm lấy bạn hiền dưới ánh mắt muốn gϊếŧ người của chị gái rồi cậu không khỏi kể khổ với bạn mình.

Châu Tỏa Tinh: "A Lăng ơi A Lăng! Ông không biết thời gian qua tui đã khổ sở đến mức nào đâu, tui phải ăn thật nhiều rau, cả cái trái chua chua kia nữa, mẹ không cho tui kén ăn, còn cấm bánh ngọt của tui nữa! Tui phải đi ngủ sớm, còn không có ai nói chuyện lúc khuya với tui nữa." Sau đó, cậu bla bla bla kể hết những thứ cậu thích nhưng bị mẹ cấm cho Lê Lăng Phong nghe.

Lê Lăng Phong rất ra dáng một người chồng chiều vợ, hai cục nấm nhỏ chụm đầu lại với nhau nói luyên thuyên ở một gốc sofa làm người lớn buồn cười không thôi.

Cuối cùng, Lê Lăng Phong tổng kết lại một câu: "Sao nhỏ thật khổ, vậy mau trở về với anh đi, anh sẽ chăm sóc sao nhỏ thật tốt, em muốn ăn bao nhiêu bánh ngọt cũng được, buổi tối thì 10 giờ vẫn đi ngủ nhưng anh sẽ kể chuyện cho em trước khi ngủ nha. Mấy món em thích thì cứ đưa anh, anh không kén ăn."

Phụ huynh Châu: "...."

Phụ huynh Lê: "....."

Đám người lớn không khách khí phụt cười lớn: "Ha ha ha ha trời đất ơi!"

Tư Thần Du thụi một cú vào eo chồng mình nói: "Anh dại con kiểu gì vậy! Trời ạ, con mình sau này sẽ trở thành một tên xa đọa cho coi ha ha ha."

Ba Lê không đồng ý: "Không thể nào, Lê gia bọn anh chung tình lắm nha."

Châu Tỏa Nguyệt tức giận: "Cái gì đây, bà đây đã gả em trai cho chú mày đâu mà nói chuyện ngọt sớt vậy hả?!" Do hai gia đình vốn quen thuộc nên Châu Tỏa Nguyệt không hề khách khí xách nách Lê Lăng Phong kéo xa em trai mình ra, cô ôm lấy em mình rồi nhìn cậu bé cách đó không xa bằng ánh mắt đầy cảnh giác.

Ba Châu khoác vai ba Lê nói bằng giọng thắm thía: "Hai nhà chúng ta kết thông gia ổn đấy, ha ha ha anh tin chú em sẽ không để con anh chịu thiệt."

Ba Lê đầy nghiên túc gật đầu: "Đương nhiên rồi, em sẽ quý trọng đứa con dâu này, mình cho hai đứa nó đính hôn ngay đi anh."

Châu Tỏa Nguyệt phản đối, một trăm phần trăm phản đối hô to: "Không được đâu ba à! Con sẽ không gả em trai cho con của chú đâu chú Lê!"

Ba Lê: "Ể, thật không, vậy thì để sao nhỏ cưới qua cũng được, thằng con chú nó không phản đối đâu."

Châu Tỏa Nguyệt: "Như vậy cũng không được!"

Châu Tỏa Tinh: "..." Ai đó hỏi ý kiến tui với T_T.

Lê Lăng Phong: "Để em cưới! Chị Nguyệt Nguyệt đã trở thành người xấu cầm gậy đánh uyên ương rồi! Mau trả sao nhỏ lại cho em đi."

Châu Tỏa Nguyệt: "Không đời nào, thằng nhóc thúi tha!"

Lê Lăng Phong nhấc mông nhỏ bò dậy, nói: "Chị mới thúi! Trước khi em đến đây em đã tắm rồi, còn bôi nước hoa nữa! Là loại sao nhỏ thích đó!" Cậu bé cười trong rất tự đắc.

Châu Tỏa Nguyệt càng không thể để em trai rơi vào cái móng heo đó, bay nhanh ôm lấy Châu Tỏa Tinh chạy đi. Lê Lăng Phong thấy vậy liền đuổi theo nhảy nhót khắp nhà.

Mẹ Châu nhàn nhã pha trà, rót một ly rồi mời Tư Thần Du cùng nhau thưởng thức.