Chương 9.2: Thưởng tiền

An Tân Nguyệt không ngờ cậu Diệp lại nói vậy. "Người mới đến, một ca được năm mươi đồng, tôi..."

"Cô nghĩ cô sánh được với cô ấy sao?" Cậu Diệp nói.

"Tôi tốt nghiệp học viện âm nhạc."

An Tân Nguyệt không nghĩ mình thua kém Tô Ngọc Như, thậm chí còn cho rằng Tô Ngọc Như hát không hay lắm, không chuẩn âm, hơi thở cũng không ổn định.

Tô Ngọc Như không phải trường chuyên nghiệp, còn mình là người được đào tạo bài bản.

"Cô tưởng cô còn đang ở trường à?"

Cậu Diệp nói, "Cô đi đi, họ trả một trăm đồng một ca thì cô cứ qua đó.

Tôi nuôi không nổi Phật sống như cô đâu, không trả nổi nhiều tiền như vậy.

Đi đi, đi đi. Tối nay cô có thể đi luôn."

Người ta muốn dụ dỗ An Tân Nguyệt là vì cô ta hát sau Tô Ngọc Như.

Có người đến sớm nghe Tô Ngọc Như hát, người đến không ít, sau khi Tô Ngọc Như hát xong, họ không về, tiếp tục ở lại, còn có người đến sau.

Điều này khiến người ta nhầm tưởng ca sĩ ca sau giữ chân được khách, chứ không phải Tô Ngọc Như.

"Các người đừng hối hận." An Tân Nguyệt nói.

"Không hối hận." Cậu Diệp vẫy tay, "Cô đi đi."

Cậu Diệp thanh toán cho các ca sĩ hàng ngày, những ca sĩ này muốn đi quán bar khác, ông ấy cũng không ngăn được.

An Tân Nguyệt muốn đi thì cứ đi, cậu Diệp nghĩ vậy cũng tốt, cũng không cần phải sa thải An Tân Nguyệt nữa.

Lẽ ra mình không nên mềm lòng giữ An Tân Nguyệt lại, người tốt nghiệp học viện âm nhạc thì sao chứ, quá kiêu ngạo rồi, cứ như người khác không hiểu, không biết thưởng thức nhạc của cô ta vậy.

An Tân Nguyệt đến đây là để làm việc, không phải để làm bà hoàng.

Mọi người không thể nâng niu An Tân Nguyệt được, nếu cô ta có thực lực thì mọi người nâng đỡ một chút cũng không sao.

Không xa đó, mợ Diệp nhìn thấy cảnh này, bà không ngờ An Tân Nguyệt lại dám đòi tăng lương vào lúc này, còn nói người khác trả một trăm đồng một ca.

Sau khi An Tân Nguyệt đi, mợ Diệp đến bên cạnh cậu Diệp.

"Tôi thấy trong lòng cô ta đang sợ đấy.

Người ta dụ cô ta qua, người ta cũng đâu phải ngốc, nếu cô ta biểu diễn không tốt, làm sao trả nhiều tiền như vậy được.

Ca sĩ đều thanh toán theo ngày, biểu diễn không tốt, lần sau người ta không thuê nữa.

Cô ta chỉ muốn chúng ta tăng giá cho cô ta thôi, không tăng đến một trăm, tăng đến tám chín mươi, cô ta cũng chịu."

Mợ Diệp đi chợ mua rau còn biết nhìn ra thủ đoạn nhỏ của An Tân Nguyệt.

"Không thể tăng cho cô ta được."

Mợ Diệp nói, "Nếu cô ta biểu diễn tốt thì tăng cũng được.