Chương 9.1: Thưởng tiền

"Có lẽ là chưa chọn đúng người." Người bị hỏi trả lời.

Những người mở quán bar đều là đối thủ cạnh tranh, họ không muốn quán bar của người khác đông khách hơn mình, vì cùng làm một nghề.

Nếu quán người ta đông khách thì quán mình sẽ vắng đi.

"Vậy ý cậu là phải thử lần nữa?"

Người kia nói, dưới nách kẹp một chiếc cặp da, tay cầm điếu thuốc.

Ngay lập tức, hắn đá mạnh vào người đối diện một cái, "Mày đi mà thử!

Tốn nhiều tiền thế mà việc nhỏ như vậy cũng làm không xong."

Người bị đá không dám nói gì, chỉ biết cúi đầu khom lưng.

Tô Ngọc Như không biết bọn họ định đi dụ dỗ ai, cô hát ca đầu tiên, không phải ca hai, cũng không phải ca chính.

Thông thường, quán bar của cậu Diệp mở ca đầu khoảng 8 giờ tối, ca đầu kết thúc sau 30-40 phút, nghỉ giải lao khoảng nửa tiếng rồi bắt đầu ca hai, tầm 9 giờ hơn là ca hai, 10 giờ hơn gần 11 giờ là ca ba.

Có ba ca như vậy đã là rất tốt rồi.

Phải biết rằng những quán bar nhỏ hơn không có ba ca, có hai ca đã là khá lắm rồi.

Có quán chỉ có một ca sĩ hát suốt, không có ca sĩ thay phiên.

Cậu Diệp muốn mở quán cho tốt nên nghĩ phải làm cho đàng hoàng một chút.

Ca sĩ hát không tốt trước đó được ông ấy xếp vào các ca sau, bản thân ông ấy muốn sa thải người đó luôn, nhưng nghĩ ca sĩ không dễ tìm, người đó lại không đòi hỏi lương cao nên tạm giữ lại.

Đến chiều tối, ca sĩ hát không tốt đó tìm cậu Diệp đòi tăng lương.

"Cái gì?" Cậu Diệp trợn tròn mắt, móc tai, tưởng mình nghe nhầm.

"Tăng tiền."

An Tân Nguyệt nói, cô ta đang thiếu tiền, vốn nghĩ hát thường trú có thể kiếm thêm được chút đỉnh.

"Có người muốn tôi qua quán bar khác hát, họ trả tôi một trăm đồng một ca.

Điều kiện là nếu tôi hát ở đó thì không được hát ở đây nữa.

Còn ông chỉ trả có bốn mươi đồng một ca, tôi..."

"Đi đi, cô cứ qua đó."

Cậu Diệp bị lời của An Tân Nguyệt chọc cười, ý gì mà quán khác trả một trăm đồng thì đòi mình phải tăng lương.

Phải biết rằng An Tân Nguyệt hát không hay, còn khiến khách muốn bỏ đi.

Nếu không phải cháu gái mình cứu tình thế thì sự việc cũng không thể giải quyết dễ dàng như vậy.

Mình không sa thải An Tân Nguyệt, còn để cô ta tiếp tục hát, vậy mà mới được mấy ngày, An Tân Nguyệt đã mở miệng đòi tăng lương.

Ban đầu, họ đã thỏa thuận để An Tân Nguyệt hát thử một thời gian, nếu hát tốt thì sẽ tăng lương sau.

"Ông..."