Chương 8.3: Cướp nhân tài

"Hai bát mì sườn, hai bát hoành thánh, thêm hai cái đùi gà."

"Có nhiều quá không?" Chị dâu nói.

"Không nhiều đâu, chị vừa bận rộn lâu như vậy, phải ăn nhiều một chút."

Tô Ngọc Như nói, "Em cũng phải ăn nhiều một chút."

"Ăn mì rất dễ đói." Tô Ngọc Như nói, "Mỗi lần em ăn mì, chưa đến hai tiếng đã đói lại."

"Ăn nhiều vào." Chị dâu cười nói.

Chị dâu tiếp xúc với Tô Ngọc Như mấy lần rồi, Tô Ngọc Như tuy được cưng chiều nhưng cũng là người biết mực thước.

Ít nhất chị dâu chưa từng bị Tô Ngọc Như làm khó, cũng chưa từng thiệt thòi, là tự nguyện đến nhà họ Tô làm những việc đó.

"Chị ăn đùi gà đi."

Tô Ngọc Như nói, cô gọi hai cái đùi gà không phải để mình ăn, mà là để cho chị dâu ăn một cái.

Tô Ngọc Như có tiền, không nghĩ đến việc gọi một cái đùi gà để mình ăn, mà phải để hai người đều có mà ăn.

"Vị ngon đấy." Chị dâu cắn một miếng đùi gà.

Khi cha Tô và anh cả từ ngoài về, thấy không có ai nấu cơm, hai cha con liền vào bếp.

Chị dâu ăn mì được nửa chừng, lại nghĩ đến cha Tô và anh cả, "Cha và anh có về ăn trưa không?"

"Không biết nữa."

Tô Ngọc Như vốn chẳng nghĩ đến vấn đề này, cô chưa bao giờ phải lo anh trai và cha có ăn cơm hay không.

"Không cần quản họ đâu, họ tự lo được đồ ăn.

Khi mẹ em không ở nhà, họ cũng đâu có đói."

Mẹ Tô thường cho Tô Ngọc Như tiền để cô có thể đi ăn tiệm, nhà họ Tô đều biết Tô Ngọc Như nấu nướng không giỏi.

Không thể để Tô Ngọc Như đốt bếp, vẫn là để người ta đi ăn ngoài thì tốt hơn.

Còn cha Tô và anh cả nấu ăn giỏi hơn Tô Ngọc Như nhiều, họ không dám để Tô Ngọc Như học nấu ăn, bà nội Tô mà thấy sẽ nói cho xem.

Quả nhiên, Tô Ngọc Như và chị dâu vừa ra khỏi tiệm mì, họ đã gặp bà nội Tô.

Bà nội Tô lại mang hộp cơm đến, bên trong có thịt kho và bánh bột nhồi.

Bà nội Tô nghĩ dạo này mẹ Tô khá bận, chưa chắc có thời gian nấu cơm, trông chờ cha Tô và anh cả hai người đàn ông to xác nấu cơm cũng không thực tế lắm.

Chi bằng bà cụ tự làm ít đồ ăn mang đến.

"Bà ơi, bà ơi."

Tô Ngọc Như vừa thấy bà nội Tô, vội vàng chạy lại, "Bà, bà đến rồi."

"Mang cho con ít đồ ăn." Bà nội Tô mặt tươi cười.

"Con với chị dâu vừa đi ăn mì ở tiệm, còn ăn một bát hoành thánh và một cái đùi gà." Tô Ngọc Như bẻ ngón tay đếm.