"Là hai người đưa tôi đến bệnh viện à? Thật sự cảm ơn nhiều lắm. Nếu không có hai người, chắc tôi chết rồi."
Tô Vân Noãn cảm kích nhìn Chu Mặc Mặc. Lúc cô tỉnh lại, bác sĩ nói là một nam một nữ đã đưa cô vào viện.
Nói đến người đàn ông bế cô, các y tá mắt đều sáng rực như có sao lấp lánh.
Người tốt đó không chỉ đưa cô đến bệnh viện, còn thanh toán toàn bộ viện phí, thậm chí để lại cho cô mười đồng...
"Người bế chị đến viện là anh trai em. Em chỉ chạy đi chạy lại thôi." Chu Mặc Mặc hơi ngượng ngùng đáp.
Hôm đó tình huống thật sự rất nghiêm trọng, bác sĩ còn nói nếu muộn chút nữa thì ruột thừa đã vỡ.
Hai người vì thế mà thân thiết hơn. Chu Mặc Mặc chợt ngẩng đầu thấy vết hằn trên cổ Tô Vân Noãn, càng thêm xót xa.
Cô ấy lấy phải loại đàn ông gì vậy chứ? Cái tên giám đốc Lộ kia đúng là thứ không ra gì!
Tan ca, Tô Vân Noãn bước đi trên đường với tâm trạng thoải mái. Cô rất hài lòng với cách Tập đoàn xử lý Lộ Minh Tu.
Chỉ là, hôm nay về nhà kiểu gì cũng phải đánh một trận lớn. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng. Với cái nhà họ Lộ này không đánh thì thôi, đã đánh là phải đánh trúng tử huyệt.
Về đến tầng hai, Tô Vân Noãn phát hiện ổ khóa đã bị thay mới.
Cái nhà này đúng thật buồn cười, tưởng thay cái khóa là nhốt được cô ngoài cửa chắc?
Cô rút cây kẹp thép từ mái tóc, nhét vào ổ khóa lắc vài cái “tạch” một tiếng, khóa bung ra.
Vào trong, cô đóng cửa lại thì phát hiện căn phòng còn trống hơn cả trước kia. Trước đây trên giường vẫn còn chăn và ga cũ nát, hôm nay ngay cả mấy thứ ấy cũng bị dọn sạch.
Cô bước sang phòng của Lộ Minh Tu vẫn còn nguyên vẹn. Thế thì từ giờ cô sẽ ở đây.
Thân thể nguyên chủ vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày nên sau một ngày mệt nhọc, Tô Vân Noãn thấy mình ê ẩm cả người.
Cô nằm lên giường nghỉ một lát.
Nếu phòng thí nghiệm của mình không bị nổ thì tốt rồi, trong đó chất đầy đồ ăn ngon. Giờ đói bụng quá.
Phòng thí nghiệm ơi là phòng thí nghiệm, sao ngươi không xuyên không cùng ta?
Tâm trí cô cứ hướng về phòng thí nghiệm, thì đột nhiên một luồng ánh sáng trắng lóe lên, cô bị hút vào một không gian lạ.
Tô Vân Noãn hoảng hốt, nhưng vừa định thần lại thì lập tức vui mừng tột độ.
Là phòng thí nghiệm của cô! Là phòng thí nghiệm thật sự!
Không phải đang nằm mơ chứ? Cô dụi mắt, xác nhận rõ ràng đúng là bên trong phòng thí nghiệm.
Khắp nơi là thiết bị y học công nghệ cao, còn có toàn bộ tài sản tích trữ của cô!
Cô mở tủ sắt chứa đồ quý bên trong là từng thỏi vàng sáng lấp lánh.
Tô Vân Noãn là trẻ mồ côi, không biết cha mẹ là ai, từ nhỏ đã được quốc gia chọn vào quân đội. Vì có thiên phú y học nên được đào tạo thành quân y.
Cô có nhiều phát minh sáng chế được khen thưởng, nhưng lại không thích mua nhà mua xe. Cả ngày ăn ở trong phòng thí nghiệm.
Tiền thưởng đều được cô đổi thành vàng, cất vào tủ sắt.
Ngoài ra, cô rất thích ăn uống. Trong tủ lạnh, tủ đông, tủ gỗ đều chất đầy đồ ăn.
Mở từng tủ ra tất cả vẫn nguyên vẹn!
Tô Vân Noãn mừng như điên. Vụ nổ đưa cô xuyên không, cả phòng thí nghiệm cũng theo đến. Như vậy thì cô chẳng còn gì phải lo lắng nữa rồi!
“Cộc cộc cộc!” Đúng lúc Tô Vân Noãn đang lâng lâng vui sướиɠ thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.