Chương 24

Tưởng Kiến Quốc thở dài:

"Dù sao thì con bé cũng đã vào nhà tôi, trở thành người trong gia đình. Nó không làm được việc đồng áng, tôi và mẹ thằng Xuân Lâm mới bàn nhau, để nó đi chăn trâu cho nhàn."

"Anh cũng biết thằng Xuân Lâm nhà tôi rồi đó, mấy năm trước nó đấm chết một con lợn rừng. Mấy bà cô trong thôn cứ đồn thổi mãi chuyện đó. Giờ nó mới lấy vợ, tôi và mẹ nó cũng muốn đối xử tốt với con bé một chút, không thì nó bỏ chạy mất."

Kỳ Phúc Sinh vừa hút thuốc, đầu óc vừa nhanh chóng suy tính.

Ông ta biết rõ Thẩm Thanh Hà làm việc đồng áng tệ đến mức nào. Nhưng có làm được hay không thì ông chẳng quan tâm, đói chết cũng chẳng phải chuyện của ông.

Nhưng cứ mỗi lần Thẩm Thanh Hà ra đồng, thằng nhóc Khương Hiểu Huy kia lại cứ nhìn chằm chằm cô ấy.

Dù có bị Tưởng Xuân Lâm đấm mấy lần, tên nhóc đó vẫn chưa chịu từ bỏ.

Còn con gái ông, Kỳ Thanh Mai, thì lại thích Khương Hiểu Huy, cứ khăng khăng rằng đời này không lấy ai ngoài cậu ta.

Ông ta sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, một ngày nào đó Tưởng Xuân Lâm mà tức lên đấm chết Khương Hiểu Huy như đã làm với con lợn rừng kia, thì con gái ông chẳng phải sẽ trở thành gái lỡ thì cả đời hay sao?

Vì con gái cưng, ông nhất định phải dọn sạch mọi chướng ngại!

"Chuyện nhỏ thôi, ngày mai cứ để con dâu anh đi chăn trâu." – Kỳ Phúc Sinh phả ra một vòng khói, ung dung nói.

Dễ vậy sao?

Tưởng Kiến Quốc liếc nhìn túi thuốc lá trong tay thôn trưởng, trong lòng cảm thán: Thuốc lá nhà mình đúng là có giá trị!

"Thôn trưởng Kỳ dễ nói chuyện vậy sao?" – Hạ Tú Vân cười hỏi. "Tôi cứ tưởng ông phải đi thêm mấy lần nữa mới được chứ."

Tưởng Kiến Quốc đắc ý đáp:

"Bà không nhìn xem tôi tặng ông ta cái gì à? Ông ta thèm thuốc lá của tôi lắm, chỉ cần có thứ đó, cái gì cũng dễ bàn!"

"Được rồi, được rồi, thuốc lá của ông là nhất thiên hạ!" – Hạ Tú Vân bật cười.

Tưởng Kiến Quốc cũng cười theo.

Giải quyết xong chuyện công việc của Thanh Hà, giờ bà có thể yên tâm để con trai mình sống vui vẻ với vợ.

"Chăn trâu?"

Hôm sau, khi nghe Hạ Tú Vân bảo mình đi chăn trâu, Thẩm Thanh Hà sợ đến mặt mày tái mét.

Trong đầu cô không tự chủ được mà nhớ lại những video trên Douyin về cảnh trâu húc chết người.

Cô vội xua tay:

"Con không dám!"

Nụ cười trên mặt Hạ Tú Vân lập tức vụt tắt.

"Đây là cha chồng con đã nhờ thôn trưởng Kỳ giúp xin được đó! Bao nhiêu người muốn đi chăn trâu còn chẳng được, có gì mà sợ? Trâu có ăn thịt người đâu!"

"Trâu thì không ăn thịt người, nhưng nó húc người đấy!" – Gương mặt trắng trẻo của Thẩm Thanh Hà lúc này chẳng khác gì quả khổ qua.

Tưởng Xuân Lâm mặt lạnh tanh, giọng trầm xuống:

"Ba năm trước, tôi đi qua núi sau, tận mắt thấy cô không chỉ biết chăn trâu mà còn biết đóng đế giày. Khi đó sao không thấy cô sợ đến mức này?"

Nếu không phải chính mắt nhìn thấy, chắc anh cũng tin cô thật sự không biết chăn trâu.

Diễn hay như thế, sao không đi làm diễn viên đi?

Thẩm Thanh Hà: "……"

Những lời từ chối đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hạ Tú Vân nhíu mày:

"Đừng có làm bộ làm tịch! Nhà này như thế nào, con không phải không biết. Không làm việc thì ăn cái gì? Uống cái gì?"

Bà vốn tưởng tìm cho con dâu công việc nhẹ nhàng như chăn trâu, nó sẽ vui mừng lắm. Ai ngờ lại phản ứng như vậy!

Xuân Lâm có thể nuôi vợ, nhưng trong nhà còn có bốn nàng dâu, không thể thiên vị quá đáng. Nếu không, Vương Đan nhất định sẽ gây chuyện mỗi ngày.

Không còn cách nào khác, Thẩm Thanh Hà đành phải nhận việc.

Lúc đi đến hợp tác xã để nhận trâu, cô sợ đến mức hai chân run rẩy.

Người quản lý đưa cho cô một quyển sổ, bảo cô ghi tên vào.

"Thẩm Thanh Hà, cô nhận hai con trâu. Trước khi mặt trời lặn, nhớ dắt chúng nó về chuồng là được."

Cô run run cầm bút, viết tên mình vào sổ.

Người quản lý liếc nhìn nét chữ, kinh ngạc thốt lên:

"Chữ cô đẹp quá!"

Khi còn nhỏ, cô đã dành rất nhiều thời gian luyện chữ, nên chữ viết vô cùng nắn nót.

Cô miễn cưỡng mỉm cười, nhưng khi quay đầu nhìn đàn trâu trong chuồng, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Đúng lúc này, Tưởng Xuân Lâm từ xa đi tới. Anh vừa nhận dụng cụ lao động xong, thấy cô đứng đờ đẫn trước chuồng trâu thì nhíu mày.

"Thẩm Thanh Hà, chăn trâu chứ không phải ngắm trâu! Nhìn chúng nó là có thể làm chúng nó ăn no chắc?"

"Tôi…" – Đôi mắt cô đầy vẻ sợ hãi.

Cô vội vàng nắm chặt tay áo anh, đáng thương nhìn anh cầu cứu:

"Anh giúp tôi dắt trâu ra khỏi chuồng có được không?"

Tưởng Xuân Lâm: "……"

Giỏi thật, diễn xuất nhập tâm ghê!

Anh nhẫn nhịn, gân xanh trên trán giật giật, cuối cùng không chịu nổi nữa, tức giận quát:

"Thẩm Thanh Hà, cô bớt diễn lại đi!"

Thẩm Thanh Hà sợ đến mức buông tay ngay lập tức, lùi về sau mấy bước.

Mọi người trong hợp tác xã nghe thấy tiếng quát, tò mò ngoái đầu nhìn.

Mặt cô đỏ bừng, cúi thấp đầu, xấu hổ không nói nổi một lời.

Chưa bao giờ mất mặt thế này!

Cô nghiến răng, thầm nghĩ: Mình phải nhanh kiếm tiền, sau đó ly hôn với tên thổ phỉ này!

Cái loại đàn ông thô lỗ này, ai thích thì lấy! Tôi không cần!

Tưởng Xuân Lâm hừ lạnh, bực bội đi vào chuồng dắt hai con trâu ra.

"Mooo ——"

Một con trâu đen to lớn lắc lắc đầu, phun ra một hơi thở nóng hổi.

"Cứu mạng a!"

Thẩm Thanh Hà tưởng con trâu định húc mình, hoảng hốt hét lên rồi quay người chạy trối chết.

Mọi người xung quanh bật cười ha hả.

Tưởng Xuân Lâm thì đen mặt như đáy nồi.