Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xưởng Trưởng Trầm Tính Bị Mỹ Nhân Yêu Kiều Cưỡng Chế Hôn

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Em ở ký túc xá tập thể, bây giờ là nửa đêm. Nếu tôi đưa em về, vậy thì tất cả mọi người trong ký túc xá của em sẽ biết chuyện này, chi bằng tối nay em cứ ở lại nhà tôi.”

“Tôi sang phòng bên cạnh ngủ, sáng mai tôi đưa em ra ngoài, nói với người trong ký túc xá là hôm nay em về nhà mình ở rồi. Ngày mai tôi sẽ đến nhà em cầu hôn, em thấy được không?"

Sau đó anh lại bổ sung: "Ngày mai tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng là ai muốn hại em."

Lan Nhân nghe thấy trong lời nói của anh câu nào cũng suy nghĩ cho cô, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, bước đầu tin tưởng anh là người đứng về phía mình.

Như vậy thì dễ làm rồi, vừa hay có thể để anh phối hợp với cô bắt gọn Khương Như Băng trong rọ!

Nghĩ đến đây, cô liền nói thẳng: "Tôi cũng cảm thấy là có người muốn hại tôi, nhưng người muốn hại tôi, chắc chắn không phải muốn để tôi và anh có chút gì đó, có thể là nhầm lẫn rồi.”

“Nếu tôi đoán không sai, tối nay tôi bị người ta bỏ thuốc, mà anh có thể cũng vô tình uống phải rượu bị bỏ thuốc.”

“Kẻ hại tôi phát hiện nhầm lẫn rồi, tối nay chắc chắn sẽ đến muốn lén lút đưa tôi đi, anh có muốn giúp tôi bắt người đó không?"

Khương Thời Mạch nghe thấy cô nói anh cũng bị bỏ thuốc, con ngươi co lại.

Tối nay phó xưởng trưởng Đỗ ngồi cạnh anh, mà anh từng đứng dậy rời khỏi bàn, nói như vậy anh uống rất có thể là rượu của phó xưởng trưởng Đỗ!

Nghĩ đến đây, Khương Thời Mạch lập tức hiểu ra, có người muốn để phó xưởng trưởng Đỗ hủy hoại danh tiếng của Lan Nhân!

Ánh mắt anh lạnh lẽo, nắm chặt nắm đấm, để anh bắt được kẻ đó, anh nhất định khiến kẻ đó phải trả giá.

Anh lập tức kiên định gật đầu đồng ý với Lan Nhân: "Được."

Sau đó Khương Thời Mạch ra ngoài tìm thuốc bôi, Lan Nhân cũng nhân cơ hội mặc quần áo chỉnh tề.

Một lát sau, Khương Thời Mạch bưng một chậu nước bằng chậu tráng men đỏ vào, bên cạnh chậu vắt khăn mặt, tay trái anh còn cầm một lọ thuốc.

Trước tiên dùng nước lạnh lau chân cho Lan Nhân, lại tỉ mỉ bôi thuốc mỡ cho cô. Lúc này đang là tháng sáu, nước lạnh mát lạnh, sau khi chườm chân và bôi thuốc, quả nhiên đỡ hơn nhiều.

Bôi thuốc xong, Khương Thời Mạch nhường phòng cho Lan Nhân ngủ, bản thân anh đi ra phòng khách.

Pha một ly trà đặc, muốn uống cho tỉnh táo, dược tính của anh dường như vẫn chưa qua, cả người đều lâng lâng.

Lan Nhân biết tối nay Khương Như Băng chắc chắn sẽ đến, cho nên cũng không dám ngủ nữa, bảo Khương Thời Mạch cũng pha cho cô một ly trà.

Lúc Khương Thời Mạch pha trà xong đưa cho cô thì nói: "Em không cần uống trà đâu, nếu em buồn ngủ thì cứ ngủ đi, bên ngoài có tôi canh chừng."

Lan Nhân bưng ly trà lắc đầu, bây giờ cô ngủ sao được, không bắt được Khương Như Băng, cô làm ma cũng không được yên ổn.

Khương Thời Mạch ngồi ở phòng khách, vẫn luôn canh chừng cho cô.

Hai người một trong một ngoài, lẳng lặng đợi đến tiếng gà gáy đầu tiên bên ngoài.

Đột nhiên, cửa lớn ký túc xá của Khương Thời Mạch phát ra tiếng động, tinh thần Lan Nhân chấn động.

Khương Thời Mạch lập tức nhanh nhẹn đứng dậy nấp vào sau cánh cửa.

Sau vài tiếng động, cửa lớn mở ra, hai bóng người rón rén bước vào trong nhà.

Khương Thời Mạch đợi bọn họ vào hẳn bên trong rồi đột ngột đóng sầm cửa phòng lại. Anh lao mạnh lên phía trước, đánh cho hai bóng người kia một trận tơi bời!
« Chương TrướcChương Tiếp »