Chương 13

Lan Nhân nhíu mày, thấy ông ta đứng quá gần, cô bất ngờ tung một cú đấm mạnh trúng ngay huyệt Đản Trung của phó xưởng trưởng Đỗ.

"Á!"

Phó xưởng trưởng Đỗ đau điếng, gào lên một tiếng rồi ôm ngực, mặt mày tím tái ngồi xổm xuống đất.

Lan Nhân thấy thời cơ đến liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Lúc này, xung quanh có khá nhiều người đã chứng kiến cảnh phó xưởng trưởng Đỗ giở trò với Lan Nhân, nên dù ông ta có đau đớn ngồi bệt xuống đất thì cũng không ai bước tới đỡ dậy.

Phó xưởng trưởng Đỗ là kẻ đáng ghét nhất tại nhà máy cơ khí Trường Chinh. Trước đây, ông ta thường xuyên quấy rối các nữ công nhân và đã bị rất nhiều người viết báo chữ to dán lên bảng tin để tố cáo.

Tuy nhiên, nhờ có người chống lưng nên ông ta chỉ phải nhận vài án phạt qua loa, vài ngày sau lại đâu vào đấy. Cả công nhân nam lẫn nữ trong nhà máy đều ghét cay ghét đắng ông ta.

Lan Nhân chạy một mạch ra đến cổng nhà máy cơ khí.

Hiện tại,cả người cô rã rời, cú đấm vào phó xưởng trưởng Đỗ ban nãy cùng quãng đường chạy vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng. Cô cảm thấy mình cần phải về nhà ngủ một giấc thật ngon.

Công việc của cô là bảo trì các loại máy móc sản xuất hạng nặng, nếu không nghỉ ngơi đầy đủ thì chẳng thể nào làm việc được.

Lan Nhân bắt xe buýt về khu vực gần nhà. Cô ghé vào tiệm ăn sáng trước, sau đó đi dạo một vòng bên ngoài, mãi đến gần 7 giờ mới chịu về nhà.

Sau khi bố mẹ nuôi nhặt được cô, chẳng bao lâu sau họ liền sinh thêm hai em trai và một em gái. Vốn dĩ gia cảnh nhà họ Lan cũng chẳng dư dả gì, chỉ là gia đình công nhân bình thường, bố mẹ nuôi đều mới tốt nghiệp cấp hai.

Bố nuôi làm công nhân thời vụ tại một xưởng nhỏ, làm lụng suốt hai mươi năm mà chẳng hề được thăng chức, lương tháng vỏn vẹn 15 đồng.

Mẹ nuôi thì tiếp quản công việc của bà ngoại, làm nhân viên chính thức tại nhà ăn của một nhà máy, lương tháng được 25 đồng.

Lan Nhân được nhặt về khi mới hơn một tuổi. Đến năm thứ hai cô ở nhà họ Lan, mẹ nuôi bỗng nhiên mang thai một cách kỳ diệu, lại còn liên tiếp sinh hạ được hai trai một gái.

Kể từ đó, bố mẹ nuôi không còn yêu thương cô nữa. Do đồng lương ít ỏi, cả gia đình chỉ trông chờ vào khoản thu nhập tổng cộng 40 đồng của hai vợ chồng để sống qua ngày, dần dần bố mẹ nuôi thậm chí còn coi Lan Nhân là gánh nặng.

Trước năm tám tuổi, họ chẳng buồn đặt tên cho cô mà cứ gọi là Đại Nha.

Sau này, khi Lan Nhân lên tám, ông ngoại bị liệt, mẹ nuôi liền tống cô sang nhà ông ngoại rồi mặc kệ. Mới tám tuổi đầu, Lan Nhân đã phải một mình chăm sóc ông ngoại hơn bảy mươi tuổi.

May mắn thay, ông ngoại là một người tốt, ông đặt tên cho cô là Lan Nhân và còn cho cô đi học. Ông vốn là một thầy thuốc Đông y lâu năm nên thường ngày hay dạy Lan Nhân chút y thuật.

Sau khi ông ngoại qua đời, Lan Nhân mười bốn tuổi trở về nhà bố mẹ nuôi nhưng luôn bị đối xử như người dưng nước lã. Vì vậy, từ khi vào làm việc tại nhà máy cơ khí, nếu không có việc gì quan trọng thì cô thường rất ít khi về nhà.

Hôm nay cô về cũng chẳng muốn giải thích nhiều lời, chỉ muốn tránh mặt họ để nghỉ ngơi cho lại sức đã.

Nhà cô nằm sâu trong một con ngõ nhỏ chật chội và đông đúc. Đó là một căn nhà nhỏ xíu do bố mẹ của bố nuôi để lại, chỉ miễn cưỡng ngăn ra được ba phòng ngủ và một phòng khách.