Chương 12

Hỏi xong, Lan Nhân đi tới bên cạnh chiếc tủ đứng nằm giữa phòng ngủ và phòng khách.

Cô vươn tay ấn "tách" một cái vào nút tắt mở ghi âm.

Sau đó, cô cầm chiếc máy ghi âm lên lắc lắc, giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Xong rồi, tiếp theo hẹn gặp lại ở đồn công an!"

Lúc nãy khi bước ra khỏi phòng, cô nhìn thấy chiếc máy ghi âm này trong nhà Khương Thời Mạch nên đã thuận tay ấn nút khởi động.

Khương Như Băng nhìn chằm chằm chiếc máy ghi âm trong tay Lan Nhân, sợ đến mức mặt mày trắng bệch, trong nháy mắt liền hiểu ra tất cả!

"Không, cô không được làm vậy! Chú út tôi đã nói rồi, chỉ cần khai báo rõ ràng thì sẽ tha cho tôi. Cô là đồ đàn bà độc ác, sao cô có thể làm như thế?"

Lan Nhân cười khẩy: "Độc ác ư? Rốt cuộc ai mới xứng với hai chữ độc ác này hơn?"

Sau đó, cô quay sang hỏi Khương Thời Mạch: "Xưởng trưởng Khương, anh có nói là khai báo rõ ràng thì sẽ tha cho hai người bọn họ không?"

Khương Thời Mạch lập tức trả lời: "Không hề. Đêm hôm khuya khoắt đột nhập vào nhà trộm cắp, đương nhiên phải giao ngay cho công an xử lý!"

Khương Như Băng hoảng loạn: "Chú út, chú không thể làm vậy! Nếu cháu phải vào đồn thì sẽ làm ô nhục nhà họ Khương mất. Chú hãy nghĩ cho nhà họ Khương đi, chúng ta là gia đình quân nhân, tổ tiên bao đời trong sạch, cương trực quả cảm, tuyệt đối không thể để lại vết nhơ án tích ở đồn công an được..."

Khương Thời Mạch đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt cương nghị toát lên vẻ lạnh lùng và quyết đoán.

"Sợ ô nhục mà còn dám làm ra chuyện tày trời này sao! Con cháu gia đình quân nhân làm sai thì phải dám thừa nhận, chấp nhận trừng phạt, trốn tránh trách nhiệm chỉ càng thêm nhục nhã mà thôi!"

Lan Nhân thầm nghĩ, Khương Như Băng thì tính là con cháu gia đình quân nhân nỗi gì, cô ta chỉ là đồ giả mạo. Khương Như Băng thật sự lớn lên trong gia đình quân nhân chắc chắn phẩm chất sẽ tốt hơn cô ta nhiều.

Khương Như Băng vẫn tiếp tục khóc lóc ỉ ôi cầu xin Khương Thời Mạch tha cho mình, rồi lại quay sang kéo tay Trần Yển nói: "A Yển, anh mau nghĩ cách đi, chúng ta không thể đến đồn công an được."

Trần Yển bày ra vẻ mặt lưu manh bất cần đời, nói: "Sao cũng được, bố anh sẽ ra tay giải quyết."

Làm loạn khoảng một hai tiếng đồng hồ, bên ngoài trời cũng dần sáng rõ. Khương Thời Mạch nhìn Trần Yển hừ lạnh một tiếng.

Sau đó, anh nhìn qua cửa sổ quan sát bên ngoài, thấy xung quanh chưa có ai, liền quay sang nói với Lan Nhân: "Trời sắp sáng rồi, tranh thủ lúc này chưa có ai, em hãy ra ngoài trước đi. Tối qua ngủ không ngon, hôm nay em cứ nghỉ một ngày, tôi sẽ xin phép giúp em. Em về nhà mình nghỉ ngơi cho khỏe, mọi chuyện ở đây cứ giao cho tôi."

Lan Nhân biết anh đang lo nghĩ cho danh tiếng của mình nên gật đầu: "Vâng."

Sau đó, cô hơi do dự một chút nhưng rồi vẫn đưa chiếc máy ghi âm trong tay cho anh, không nói thêm lời nào nữa.

Khương Thời Mạch mở cửa, cảnh giác quan sát xung quanh một lần nữa. Thấy bốn bề vắng lặng, anh lập tức để Lan Nhân rời khỏi phòng mình. Lan Nhân vừa bước ra được hai bước...

"Khoan đã."

Khương Thời Mạch sực nhớ ra điều gì đó liền gọi cô lại. Anh bất ngờ rút từ túi quần ra một xấp tiền giấy và phiếu tem, nhét vào tay cô rồi dặn dò: "Nếu thấy đói bụng thì cứ đi ăn sáng trước rồi hẵng về nhà."

Lan Nhân cầm xấp tiền và phiếu anh đưa, vừa định từ chối thì Khương Thời Mạch đã nhẹ nhàng đẩy cô đi: "Mau đi đi, lát nữa sẽ có người tới đấy."

Lan Nhân đành cất tiền và phiếu vào túi rồi nói với anh: "Ngày mai tôi sẽ trả lại anh."

Sau đó cô rảo bước rời đi. Lúc này trời vừa hửng sáng, lác đác vài người dậy sớm ra ngoài tập thể dục.

Nhưng may mắn là những người đó đều không quen biết Lan Nhân. Khi cô đi gần đến cổng nhà máy, đột nhiên đυ.ng ngay phải khuôn mặt bỉ ổi của phó xưởng trưởng Đỗ. Trông ông ta như thể vừa ngủ một đêm ngoài đường cái, đầu tóc và quần áo dính đầy bùn đất cùng cỏ dại. Cô vội vàng lùi lại hai bước để giữ khoảng cách với ông ta.

Phó xưởng trưởng Đỗ đầu hói chẳng còn mấy cọng tóc, đôi mắt nhỏ tí như hạt đậu xanh ánh lên vẻ dâʍ đãиɠ.

Ông ta nồng nặc mùi rượu, nhìn cô chằm chằm rồi nói: "Tiểu Lan à, sao hôm nay em dậy sớm thế? Khéo thật đấy, sáng sớm tinh mơ mà chúng ta đã gặp nhau rồi..."

Vừa nói, ông ta vừa vươn bàn tay thô bỉ ra định sờ vào mặt cô.