Nếu làm việc chăm chỉ ở xưởng cơ khí thì chắc chắn cô ta không cần phải về nông thôn.
Khương Như Băng là người xuyên sách, đương nhiên cô ta biết xuống nông thôn khổ cực thế nào.
"Không, tôi không muốn về quê, cũng không muốn quỳ!"
Khương Như Băng lao tới ôm lấy cánh tay Khương Thời Mạch nói tiếp: "Chú út, chú đừng tin Lan Nhân, người đàn bà này muốn quyến rũ phó xưởng trưởng Đỗ, hôm nay cô ta còn bỏ thuốc phó xưởng trưởng Đỗ, còn định vào phòng ông ta, kết quả lại vào nhầm phòng chú..."
Lời còn chưa dứt, Khương Thời Mạch đã đá mạnh một cú vào cẳng chân Khương Như Băng, ép cô ta quỳ rạp xuống trước mặt Lan Nhân.
"Còn dám ngụy biện, vừa rồi rõ ràng tôi nghe thấy cháu nói là cháu bỏ thuốc!"
Khương Như Băng quỳ rạp trên đất, đau đớn khóc òa lên.
Lan Nhân thấy Khương Thời Mạch không hề nương tay với Khương Như Băng liền xác định anh cũng chẳng có tình cảm sâu đậm gì với cô cháu gái này.
Thế nên cô cũng không nể mặt Khương Như Băng vì Khương Thời Mạch nữa.
Lan Nhân bước đến trước mặt Khương Như Băng, đưa tay bóp cằm cô ta, lạnh lùng chất vấn: "Khương Như Băng, cô đã bỏ thuốc gì cho tôi và xưởng trưởng Khương?"
Khương Thời Mạch nghe vậy thì khẽ nhíu mày, sao cô biết anh đã thăng chức làm xưởng trưởng, chuyện này phải đến đại hội tuyên dương ngày mai mới công bố cơ mà.
Nhưng mặt khác anh lại thấy hơi vui, chắc hẳn Lan Nhân cũng có cảm tình với anh, biết đâu là do cô đã cất công dò la tin tức khắp nơi.
Khương Như Băng không nhận ra sự khác thường của Lan Nhân, vẫn già mồm cãi cố: "Tôi không nói, tôi không làm, thuốc đó là do cô bỏ, đều là tại cô, là cô muốn làm phu nhân xưởng trưởng, cô không quyến rũ được chú út tôi nên mới định quyến rũ phó xưởng trưởng Đỗ kia..."
"Chát!"
Lan Nhân không khách khí tát cô ta một cái, lạnh lùng nói: "Nếu tôi muốn lấy phó xưởng trưởng Đỗ thì lúc đầu khi cô bảo tôi là ông ta đến dạm ngõ, tôi đã đồng ý không chút do dự rồi chứ không phải từ chối ngay lập tức. Đầu óc tôi có vấn đề mới đi quyến rũ cái gã họ Đỗ đó!"
Cô nói câu này cũng là cố tình giải thích cho Khương Thời Mạch nghe, lúc đó chính vì Khương Như Băng truyền tin giả ở giữa nên bọn họ mới hiểu lầm lâu như vậy.
Dù sao xưởng trưởng Khương cũng trẻ trung đẹp trai như thế, có ngốc mới không muốn lấy anh.
Quả nhiên, Khương Thời Mạch nghe xong lời này, ánh mắt nhìn Khương Như Băng càng thêm chán ghét.
Khương Thời Mạch ánh mắt lạnh lùng, ra tối hậu thư cho Khương Như Băng: "Hôm nay nếu cháu không nói rõ ràng mọi chuyện, ngày mai tôi không chỉ đuổi việc cháu mà còn công bố tội trạng của cháu ra ngoài, đến lúc đó không chỉ đơn giản là về quê đâu, cháu tự lo liệu đi!"
Khương Như Băng lập tức sợ hãi, cốt truyện hiện tại đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của cô ta, cô ta bắt đầu hoảng loạn.
Vốn dĩ ở thời hiện đại cô ta cũng chẳng phải người có địa vị xã hội gì, chỉ là một sinh viên năm nhất nghèo túng, không có kinh nghiệm xã hội. Cuốn sách này là do bạn thân đặc biệt viết cho cô ta, cốt để cô ta trải nghiệm cuộc đời lội ngược dòng tươi đẹp, cô ta không ngờ mình lại xuyên vào thật.
Mà sau khi xuyên sách, cô ta cũng nhờ vào việc biết trước cốt truyện và không gian tùy thân mới đi được đến bước đường hôm nay.
Bây giờ cốt truyện đã hoàn toàn chệch hướng, trong lúc hoảng loạn, cô ta chỉ đành thỏa hiệp, muốn nhân đó giữ lại công việc ở xưởng cơ khí.