Chương 2: Phá cửa

Tôi sững người, hoảng hốt kéo vội chiếc quần lên, che đôi chân trắng nõn chưa kịp mặc kín. Tay run run giữ chặt cạp quần rộng thùng thình, vừa lo vừa giục:

“Nhanh lên, anh mau nhảy ra cửa sổ đi! Không, để tôi nhảy trước!”

Không chỉ Lục Dã biết rõ, mà chính tôi cũng hiểu trong cái thời đại này, chỉ cần một lời đồn thôi là đủ gϊếŧ chết danh dự của một người phụ nữ. Nếu để họ bắt gặp cảnh này, tôi và Lục Dã chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho cả thôn.

Nhưng không hiểu sao, cửa sổ trong căn nhà dột nát này lại bị đóng chặt, thế nào cũng không mở ra được, dường như ai đó đã cố ý niêm kín từ bên ngoài.

“Cửa sổ bị chặn rồi, không kịp nữa. Em mau mặc quần vào. Đại đội trưởng đội sản xuất là họ hàng của tôi. Lát nữa nếu có ai hỏi, em cứ nói rằng chúng ta đang quen nhau, tôi về lần này chính là để bàn chuyện cưới xin. Hiểu chưa?”

Lục Dã vừa nói vừa cúi đầu nhìn cô gái trước mặt.

Đôi mắt cô tròn xoe, hai tròng đen trắng rõ ràng, long lanh ánh nước. Đầu mũi ửng đỏ, môi mím lại đầy uất ức, trông tội nghiệp như sắp khóc đến nơi.

Anh vô thức hạ giọng, nói nhỏ nhẹ: “Không sao đâu, đừng sợ. Tôi không làm gì xấu với em cả.”

Tôi hít sâu một hơi, cố kìm nước mắt. Mí mắt cay cay, khóe mắt đỏ hoe, môi thì mím chặt không nói gì.

Tôi đương nhiên biết Lục Dã không phải người xấu. Tôi chỉ tức, tức vì bị người ta gài bẫy, tức vì không cam lòng chịu nhục như thế.

“Chị ơi! Chị có sao không? Em dẫn người đến cứu chị đây! Mau phá cửa đi! Nhất định là tên đàn ông kia bắt nạt chị tôi rồi!”

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Tiếng hét the thé đầy nôn nóng của Lâm Nhân vang lên cùng lúc với tiếng phá cửa, đập cửa sổ ầm ầm. Bên ngoài đã tụ tập một đám đông, phần lớn là người trong thôn, xen lẫn vài thanh niên trí thức ở trạm.

Dân chúng kéo đến đông nghịt, ai cũng mang vẻ khác nhau. Kẻ hiếu kỳ, người lén liếc, có vài ông chú bà thím còn ghé tai nhau bàn tán khe khẽ.

Chỉ riêng Lâm Nhân là ánh mắt rực sáng, khóe miệng giật giật, suýt chút nữa không giữ được vẻ nghiêm túc.

Trong lòng ả đang hả hê đến phát điên.

Chỉ cần cánh cửa này bật mở, Lâm Miên Miên coi như mất sạch danh dự!

Ngày hôm nay, đứa con gái mà nhà họ Lâm cưng như trứng hứng như hoa tiêu đời rồi. Suất trở về thành phố sẽ là của ả, hai người anh trai cũng là của ả. Nhà họ Lâm chỉ có thể có một mình ả là con gái!

Còn Lâm Miên Miên, cả đời phải nên mục rữa ở cái vùng nông thôn nghèo nàn này, bị đám chân lấm tay bùn kia chà đạp, bị đánh đến nằm liệt giường mới đúng!

Cùng với suy nghĩ độc ác của Lâm Nhân, ổ khóa sắt gỉ sét cuối cùng cũng bị người ta đập vỡ. Cánh cửa gỗ bật mở đánh “rầm” một tiếng, bụi bay mù mịt.

Một người đàn ông cao lớn xuất hiện trước mặt mọi người. Anh để lộ cánh tay rắn chắc, lớp vải đen bao lấy cơ bụng cuồn cuộn rõ nét, bên dưới chiếc quần đùi rộng là đôi chân dài thẳng tắp.

Vẻ mặt anh lạnh như băng, ánh mắt sắc bén như móng vuốt chim ưng, chỉ cần đứng yên đó thôi cũng đã thu hút mọi ánh nhìn.

Lâm Nhân vừa thấy người ở cửa thì đờ đẫn. Sao người đàn ông này lại đẹp trai đến thế?

“Ơ, thằng nhóc nhà họ Lục?”

“Trời đất, hóa ra là Lục Dã à? Không phải nói có người bắt nạt thanh niên trí thức Lâm sao? Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”

***

Giữa những tiếng bàn tán ồn ào, đại đội trưởng Lục Đại Quân nhìn chằm chằm người đàn ông chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, ngạc nhiên hỏi: “A Dã? Sao cậu lại ở đây? Còn thanh niên trí thức Lâm đâu?”

Nghe đại đội trưởng hỏi, tôi bước ra từ sau lưng Lục Dã.

Khuôn mặt tôi trắng trẻo, đôi má ửng hồng, thân hình mảnh mai gầy gò, trên người là bộ quần áo đàn ông rộng thùng thình.

Tôi không hề tỏ ra hoảng loạn, chỉ hơi nhíu mày, giọng mang chút ngạc nhiên: “Đại đội trưởng, sao mọi người lại biết tôi với Lục Dã bị nhốt trong này vậy?”

Ánh mắt Lục Dã khẽ lóe sáng, anh bình tĩnh phối hợp: “Quần áo của thanh niên trí thức Lâm bị vướng rách, tôi mới bảo cô ấy mặc tạm đồ của tôi. Ai ngờ lúc định quay về thì phát hiện cửa bị khóa ngoài.”

Giọng nói trầm thấp của anh vừa dứt, Lâm Nhân lập tức sực tỉnh khỏi cơn choáng ngợp vì nhan sắc của anh. Ả lao đến, túm lấy chiếc áo khoác nam trên người tôi định giật xuống.

Ả muốn kéo áo ra để cho mọi người thấy tôi vốn chẳng mặc gì bên trong, hoàn toàn không phải như lời Lục Dã nói là “quần áo bị rách nên phải mặc tạm đồ của anh”.

Để hành động của mình không quá đột ngột hay kỳ quái trong mắt mọi người, Lâm Nhân vừa kéo vừa lớn tiếng gào thét phẫn nộ:

“Chị! Anh ta làm nhục chị đúng không? Đi, chúng ta báo công an! Anh ta chính là yêu râu xanh! Chị đừng sợ, em sẽ viết thư cho bác cả, để bác xử anh ta cho ra trò!”