Chương 7

Thế nhưng, chưa đầy nửa tiếng sau, màn hình công khai bắt đầu xuất hiện vài dòng bình luận chướng tai gai mắt:

HeheBạnHehe:: "Cái gì mà Thần Mã chứ? Chỉ là một thằng rởm đời thích làm màu thôi! Một đám ngu xuẩn lại đi tung hô như thần!"

HeheBạnHehe: "Code nhìn thì oách đấy, chứ chẳng dùng được vào việc gì! Đỉnh cái nỗi gì mà đỉnh!"

HeheBạnHehe: "Tôi thử up lên rồi, suýt làm sập hệ thống nhà tôi! Đúng là rác rưởi!"

MãSaLaThổ: "Cười cái mẹ nhà mày à? Muốn gặp offline một trận không?"

KhôngGiàVẫnTrẻ: "Bảo vệ Thần Mã của tôi!"

123ĐầuMụcNhân: "Toàn quân xuất kích...!!!"

HeheBạnHehe: "Một đám ngu toàn tập. Tôi out đây, bye nhé!"

An Đồng khẽ nhíu mày, tốc độ gõ bàn phím chậm lại.

Những lời mỉa mai của người ngoài chẳng thể làm cô tổn thương, nhưng điều khiến cô khó chịu, là những dòng mã mà cô viết bằng tất cả tâm huyết lại bị xem là “vô dụng”.

Rất nhanh, có người trong phòng bắt đầu dàn hòa, đưa ra câu hỏi có lý hơn:

5GTrượtSóngTrươngLãoTam: "Thần Mã, cho hỏi code của anh (chị?) dùng trong bối cảnh nào vậy? Nếu không có ứng dụng thực tế thì chẳng phải đang lừa donate à?"

An Đồng vốn chưa từng trả lời bất kỳ bình luận nào, nhưng lần này — cô thực sự muốn lên tiếng.

Song, có người đã nhanh tay hơn cô một bước.

MãSaLaThổ: "Ông trên kia rảnh quá ha, ai thèm mấy đồng donate lẻ của ông? Tôi đoán đây là code phát triển hologram - toàn tức ảnh ba chiều hoặc AR - tăng cường thực tế ảo đó nha! Chờ Thần Mã lên tiếng xác nhận!"

...

Bình luận trong phòng livestream ngày càng nhiều, mỗi người một ý, nói cái gì cũng có.

Cuối cùng, ánh mắt An Đồng hơi sáng lên, dừng lại ở ID "MãSaLaThổ", cô lần đầu tiên phá lệ, gõ ra một dòng chữ:

@MãSaLaThổ,bảy đoạn code phía trước, cậu nhìn ra chỗ nào có vấn đề không?

Cả phòng livestream chợt giật nhẹ một cái — rồi lập tức, bình luận bùng nổ như vỡ chợ.

MãSaLaThổ: "AAAAA! Ảnh... à không, Người!!! đã trả lời tôi rồi! Tôi — MãSa — kẻ được Thần Mã chọn trúng, chính là Thiên mệnh chi tử đây!!!"

MãSaLaThổ: "Nhìn không ra vấn đề gì hết! Mà nếu có thì chắc chắn là do code lỗi, chứ Thần Mã của tôi không thể sai được!!!"

Ánh sáng lấp lánh trong mắt An Đồng, sau khi đọc dòng này, dần dần vụt tắt.

Từ đó về sau, cô không đáp lại thêm bình luận nào nữa. Mãi cho đến 11 giờ rưỡi đêm, buổi livestream kéo dài hai tiếng chính thức kết thúc.

Số liệu thống kê sau buổi phát sóng hiển thị:

Tổng tiền donate: "780.000."

Hoa hồng bán bàn phím cơ treo trên xe “Xanh Nhỏ”: "17.000."

Quả nhiên đúng như lời đồn — người được mệnh danh là “Thần Mã” này, chỉ một mình cô, đã gần như chống lưng cả app livestream cho dân lập trình viên mới ra mắt.

Phía bên kia thành phố, khu biệt thự số 177 đường Vân Biên, một quần thể kiến trúc Tây Âu cổ điển được xây từ những năm ba mươi của thế kỷ trước, xen giữa là những tòa nhà Pháp cũ, mang vẻ trầm mặc pha lẫn khí phách lịch sử.

Trong khu vườn sâu của căn nhà cổ, ẩn giữa tán cây là một hồ suối nước nóng tự nhiên, hơi nước bốc lên bảng lảng, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng nói chuyện khe khẽ.

Lúc này, Dung Thận đang ngồi trong làn nước ấm, nửa thân trên để trần, bờ vai rắn chắc tựa lên thành đá phía sau. Anh hơi ngửa đầu, ánh sáng vàng mờ từ đèn vườn hắt lên gương mặt anh, khắc họa đường nét lạnh lùng, sắc sảo như được phủ một tầng sáng bạc.