“Cũng đúng, nhưng các cậu nghĩ xem... Dung Cửu gia sẽ ngoan ngoãn nghe lời sắp đặt sao?”
Nếu anh ta mà để người khác dắt mũi, thì thiên hạ này còn ai dám gọi anh là Dung Cửu lòng dạ sắt đá nữa chứ.
Mọi người liếc nhìn nhau, ai nấy đều tự có toan tính riêng.
Ngoài sân, dưới rặng tùng bách, Dung Thận đứng nghiêng người, một tay đút túi, kiên nhẫn nghe điện thoại, còn trợ lý Trình Phong thì đợi ở không xa.
Nghe cô gái trong điện thoại hỏi có thể “giảm giá”, khóe môi anh khẽ nhếch.
Anh nhìn về phía dãy kiến trúc La Mã cổ, giọng trầm thấp, mang theo chút ý vị khó dò: “Có thể.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng An Đồng vang lên, vẫn thản nhiên không chút cảm xúc: “Cảm ơn, vậy phiền anh sắp xếp sớm nhé. Tạm biệt.”
Điện thoại “tút” một tiếng, bị cúp gọn gàng.
Dung Thận nhìn chằm chằm vào màn hình trong vài giây, ánh mắt sâu như đêm, ẩn giấu một tia thích thú.
Mắc bệnh thì mắc bệnh, nhưng phong cách hành động... thật dứt khoát.
Anh đứng yên một lát, rồi ra lệnh cho Trình Phong: “Bảo Hàn Thích bắt đầu sắp xếp liệu trình từ tuần sau.”
Đêm xuống, mưa thu lất phất rơi.
Người ta nói “một cơn mưa thu, một trận lạnh”, lá ngô đồng khô khốc khắp thành phố theo gió và mưa bay lả tả.
Thế nhưng trong cái đêm u buồn ấy, một ứng dụng livestream dành riêng cho dân lập trình viên lại bỗng trở nên náo nhiệt bất thường.
Bởi vì... “Thần code”, người được vô số lập trình viên trẻ tôn làm huyền thoại, đã online trở lại!
Ứng dụng này mới ra mắt chưa đầy một năm, vậy mà đã trở thành thánh địa trong giới coder, lan truyền nhanh như virus trong cộng đồng lập trình.
Rất nhanh, kim đồng hồ chỉ đến chín giờ... “Thần Mã” mở livestream.
Màn hình vừa sáng lên, hiện ra hoạt ảnh khởi động của máy tính, các “con dân coder” lập tức sôi trào.
123ĐầuMụcNhân: "Anh em ơi, ảnh tới rồi! Ảnh tới rồi!! Mang theo đống code siêu cấp mà tới rồi nè!!!"
BạnCãiLàBạnĐúng: "Tặng bàn phím ×10."
MãSaLaThổ: "Tặng Maserati ×3."
KhóeMắtBạnCóGìĐó:: "Anh em, chưa tới ba phút mà lượt xem vượt ba vạn rồi! Thần Mã đúng là đỉnh của chóp!"
TôiChânDài:: "Bảy vạn rồi kìa!!!"
ViếtCodeKhôngBằngĂnBánhBao : "Tặng LâuĐàiVàng ×10."
...
Phòng livestream náo nhiệt như một lễ hội của dân coder chính hiệu.
Thế nhưng, mặc cho đám fan điên cuồng spam bình luận, tặng quà không ngớt, vị “Thần Mã” bí ẩn kia vẫn thản nhiên làm việc theo trình tự quen thuộc.
Người ta gọi “Thần Mã” là thần bí, là truyền kỳ — bởi trong mỗi buổi phát sóng, “anh ta” chưa từng lộ mặt, cũng chẳng mở miệng nói một lời. Thứ duy nhất người xem có thể thấy và nghe là tiếng bàn phím cơ lách cách giòn tan, cùng từng dòng mã lệnh cao cấp xếp chồng lên nhau trên màn hình, đẹp đến mức khiến dân lập trình rụng rời.
Cũng nhờ kỹ thuật đỉnh cao đó mà “Thần Mã” thu hút vô số coder non trẻ đến học hỏi, sùng bái, thậm chí bắt chước.
Lúc này, trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ trên đường Vân Hải, ánh đèn vàng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ. An Đồng ngồi trước máy tính, vừa gõ code vừa liếc xem phần bình luận. Dù làm hai việc cùng lúc, cô vẫn xử lý đâu ra đấy, chẳng lỡ nhịp nào.
Ánh sáng ấm áp phủ lên gương mặt cô, xua đi phần nào uể oải còn sót lại sau một ngày dài, khiến cô trông rạng rỡ và có sức sống hơn hẳn.