Chương 40

“Bá bá Từ.”

An Đồng chào ông một tiếng, nhận túi nilon đen rồi chuẩn bị bỏ đồ cúng vào.

Bá Từ nheo mắt rít một hơi thuốc lào, như tiện miệng trò chuyện: “Dạo trước Nhị bá Từ của cháu còn nhắc với ta, nói là lâu rồi không thấy cháu. Ba cháu mấy năm nay cũng chẳng biết đi đâu, mấy đồng nghiệp cũ của ông ấy hỏi thăm cháu không ít đâu. Tiểu An à, người sống phải nhìn về phía trước, vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến cháu.”

An Đồng đứng sững trước một chiếc đèn hoa, rất lâu không có phản ứng.

Bá Từ vẫn ngồi trên chiếc ghế mây cũ, chậm rãi hút thuốc, dường như không hề nhận ra sự khác thường của cô.

Trong điện thờ yên tĩnh đến lạ, đến mức Tô Quý vừa bước vào đã cảm nhận được điều gì đó không ổn.

Tô Quý gật đầu cười với Bá Từ: “Ông cụ, ông hút ít thuốc thôi, nhìn trong nhà khói mù mịt kìa.”

“Ta chỉ nghiện cái này, bỏ không được.” Bá Từ khoát tay, lại rít thêm mấy hơi nữa. Đôi mắt hơi đυ.c nhưng vẫn luôn để ý tới An Đồng.

Tô Quý qua loa đùa vài câu với Bá Từ rồi đi tới bên An Đồng, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Ngẩn người cái gì thế, chọn xong chưa?”

Thấy cô không có phản ứng, Tô Quý thầm thấy không ổn, liền kín đáo kéo An Đồng lại gần mình, vừa che khuất tầm nhìn của Bá Từ, vừa tiếp tục trò chuyện xã giao.

Đang lúc Tô Quý còn nghĩ cách xoay xở, cún sữa trong túi áo của An Đồng lại bắt đầu giãy giụa, tru lên không ngừng.

Khứu giác và cảm nhận của động vật vốn nhạy bén nhất. Nhóc con liên tục dùng đầu húc ra ngoài, tiếng kêu cũng cao và gấp hơn hẳn thường ngày.

Tô Quý sợ Bá Từ nhìn ra manh mối, liền túm lấy gáy cún con nhấc lên trước mặt An Đồng: “Mau xem này, có phải nó đói rồi không?”

Cún sữa bị nhấc bổng bốn chân, hoảng loạn vung tay múa chân đá loạn mấy cái. Móng vuốt nhỏ nhọn vô tình cào trúng cằm An Đồng. Ngay khoảnh khắc ấy, cô giật mình tỉnh lại, ngơ ngác nhìn quanh: “Ừm? Gì cơ?”

Trái tim Tô Quý nhảy thót lên tận cổ, vừa lắc lư An An trước mặt cô vừa nói gấp: “Nó đói rồi.”

Vừa nãy, An Đồng đã thoáng xuất hiện triệu chứng tách rời ý thức. May mắn là thời gian rất ngắn, Bá Từ chỉ nghĩ cô lại chạm vào chuyện buồn.

An Đồng hít thở sâu, lấy lại tinh thần, nhìn kỹ hơn rồi khàn giọng nói: “Đừng xách nó như vậy, nó khó chịu.”

Tô Quý: “...”

Bản thân còn chưa lo xong, thế mà vẫn nhớ xem con chó có thoải mái hay không?

An Đồng đặt túi nilon trong tay xuống, ôm An An vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lông nó, ánh mắt có phần phức tạp.

Nhóc con này dường như cảm nhận được sự bất ổn của cô.

Tiếng kêu the thé ban nãy rất có sức xuyên thấu, lại thêm cú cào của móng vuốt, chính điều đó đã kéo An Đồng nhanh chóng thoát khỏi trạng thái vô thức.

Phải nói rằng, dù cằm có hơi đau, nhưng với An Đồng, đây lại là một dấu hiệu tích cực hiếm hoi.

Trước đây, mỗi lần bệnh phát tác, cô hoàn toàn không cảm nhận được thế giới bên ngoài.

Không biết nóng lạnh, không thể cử động, cảm giác đau đớn biến mất, ý thức trôi dạt mơ hồ.

Thế mà lần này, cô lại cảm nhận được đau — và nhờ vậy mà thoát ra.

Có lẽ liệu trình trị liệu dẫn dắt đã bắt đầu phát huy tác dụng... mà An An của cô, cũng góp công không nhỏ.

...

Mua sắm xong xuôi, An Đồng và Tô Quý trước sau rời khỏi Thánh Tế Đường.

Bá Từ tiễn họ ra tận cửa, nhìn theo chiếc xe dần khuất, khẽ thở dài một tiếng.