“Cộng tác viên thì để làm mấy việc này chứ còn gì.”
Lưu Nhiên sắc mặt hơi cứng, cười gượng gạo: “Hơn nữa, mấy bản thảo đó tôi đã đọc qua một lượt rồi. Ai bảo cô ta mấy hôm trước không đi làm, nếu giờ không kịp tiến độ thì... chờ bị trưởng phòng trừ lương đi.”
Câu cuối cùng, Lưu Nhiên cố ý nâng cao giọng.
Khoảng cách dù hơi xa, An Đồng vẫn nghe rõ mồn một.
Qua vách ngăn công việc, cô thản nhiên liếc sang Lưu Nhiên, đôi mắt u tĩnh, bình thản. Cái im lặng ấy lại khiến đối phương sinh ra cảm giác hoảng hốt, chẳng dám đối diện lâu.
Gần trưa, An Đồng đóng laptop, đội mũ rồi rời khỏi phòng biên tập.
Ở thang máy, một cô gái ngoại hình bình thường, đang kiễng chân ngó nghiêng, vừa thấy cô liền vẫy tay, nở nụ cười tươi rói: “Đồng Đồng!”
Đôi mày mắt vốn luôn ảm đạm của An Đồng khẽ lay động, như có một chút sóng gợn dễ dàng nhận thấy.
Người ấy là Tô Thiến, là một trong số ít bạn bè của An Đồng.
“Tôi biết thế nào hôm nay cậu cũng đến tòa soạn, này, cơm trưa tôi mang cho cậu đây, có món thịt hấp mà cậu thích nhất.”
Vừa nói, Tô Thiến vừa đưa hộp cơm sắt trong tay cho An Đồng, đôi mắt cười cong cong như trăng non.
“Cảm ơn.”
An Đồng nhận lấy hộp cơm, trong mắt thoáng nhuốm lên chút hơi thở của đời thường.
“Cậu cứ khách sáo với tôi hoài.”
Tô Thiến hất nhẹ đuôi tóc, thì thầm: “Làm như xa lạ lắm vậy.”
An Đồng không đáp, một tay cầm hộp cơm, đi thẳng vào thang máy.
Tô Thiến lập tức theo sau, giọng nhỏ nhẹ, dè dặt dò hỏi: “Đồng Đồng, cậu thật sự không định quay lại trường học nữa sao?”
Tuy cả hai đều đang làm ở tòa soạn, nhưng tính chất công việc lại khác biệt hoàn toàn.
Tô Thiến là sinh viên năm cuối đến thực tập, còn An Đồng thì chỉ là một cộng tác viên bán thời gian sau khi... bỏ dở đại học.
Vì sao cô lại bỏ học, Tô Thiến cũng không rõ. Chỉ biết năm hai, An Đồng bỗng cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người, biến mất một thời gian dài.
Mãi đến nửa năm trước, hai người mới tình cờ gặp lại ở tòa soạn.
Nhưng lúc đó, An Đồng đã khác xưa. Cô ấy trở nên lạnh nhạt, trở nên cô độc, giống như một đóa hoa rực rỡ dưới nắng xuân, bỗng chốc héo úa, mất đi tất cả sức sống và màu sắc.
Nguyên nhân? Không ai biết.
Trong thang máy, An Đồng nhìn thẳng vào cửa, giọng nhạt nhẽo đáp: “Không định.”
Tô Thiến bối rối gãi sống mũi, tự tìm đường lui: “À... thì bác trai bác gái cũng thoáng thật. Chứ mà tôi dám bỏ học, mẹ tôi chắc một cước đá tôi xoay mấy vòng trên trời.”
Trong khoảnh khắc, đồng tử của An Đồng đột nhiên co giãn, ánh mắt trống rỗng, mất tiêu điểm.
Có lẽ chỉ vài giây, cũng có thể dài dằng dặc mấy phút — khi ý thức dần quay trở lại, đập vào mắt cô là gương mặt tròn vo phóng đại của Tô Thiến, kèm theo vẻ hoảng loạn không giấu được.
“Đồng... Đồng Đồng, cậu sao vậy?”
An Đồng nhíu chặt mày, nhắm mắt, hít một hơi để ổn định: “Không sao.”
“Thật chứ?”
Tô Thiến nhìn hộp cơm sắt đã rơi vãi trên nền, lại nhìn khuôn mặt trắng bệch của An Đồng, run giọng: “Nãy giờ cậu...”
Câu chưa kịp nói hết, An Đồng đã nhận ra tình hình.
Cơn mất kiểm soát thoáng chốc khiến hộp cơm tuột khỏi tay, thức ăn vương vãi đầy sàn, trong khi thang máy đã dừng ở tầng hầm – ngay cạnh nhà ăn.