An Đồng là người đầu tiên... đầu hàng.
Cô pha sữa và thức ăn cho An An, bản thân thì ăn qua loa chút bánh mì. Chưa đến tám giờ đã ra khỏi nhà.
Cún con tuy nhỏ, nhưng bế lâu cũng khiến tay mỏi nhừ.
Chẳng bao lâu sau khi ra khỏi ngõ, An Đồng liếc nhìn chiếc áo hoodie mình đang mặc, rồi thoăn thoắt nhét An An vào chiếc túi liền rộng thùng thình ở gấu áo.
Vì mang theo thú cưng, cô không thể đi phương tiện công cộng.
An Đồng gọi taxi đến dưới khu chung cư Tô Quý, chuẩn bị lấy xe đi mua đồ.
Vừa bước vào tầng hầm gửi xe, điện thoại liền reo lên.
Cô vừa bắt máy, giọng nói âm trầm đầy sát khí của Tô Quý đã vang lên bên tai: “Khai mau! Lúc tôi không ở nhà, cô đem xe tôi đi đâu rồi hả?”
An Đồng đứng trước cửa thang máy, một tay đút túi vuốt ve cún sữa, một tay cầm điện thoại hỏi ngược lại: “Sao thế? Xe hỏng rồi à?”
“Xe thì không hỏng.”
Tô Quý cười khẩy hai tiếng: “Vấn đề là... bánh xe dính đầy bùn đất thế kia, cô không định giải thích cho tôi một câu à?”
An Đồng rất tự nhiên... đánh trống lảng: “Chị về rồi à?”
“Đương nhiên.”
Giọng Tô Quý lộ rõ vẻ đắc ý tự khen mình: “Ngày quan trọng thế này, chị đây tất nhiên phải chạy về bầu bạn với em. Ở nhà đợi đi, chị tới đón.”
Vừa dứt lời, An Đồng đã nghe thấy tiếng động cơ khởi động từ đâu đó.
Không lâu sau, hai chị em gặp nhau trong tầng hầm gửi xe.
Tô Quý là người chạy về từ lúc năm giờ sáng. Dù có dùng phấn nền che đi, nơi khóe mắt vẫn lộ vẻ mệt mỏi.
An Đồng ngoan ngoãn chui vào trong xe, ôm An An trong túi áo, nhỏ giọng nói: “Bận thế thì lần sau đừng về nữa, em tự lo được.”
“Chị vui mà.”
Thế nhưng Tô Quý vừa định nổ máy, khóe mắt đã bắt được chút động tĩnh trong lòng An Đồng, giật mình hỏi: “Cái gì đang động đấy? Trong bụng cô nhét cái quái gì thế?”
An Đồng kéo đầu cún con ló ra ngoài, kéo gấu hoodie cho chị xem: “Đây là An An, đáng yêu không?”
Tô Quý nhìn chằm chằm cún sữa hồi lâu không nói được lời nào. Phải tra hỏi tường tận, cô mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Lập tức, bà chị chua chát nói: “Trước đây chị cũng khuyên em nuôi thú cưng rồi, có điều có người nhất quyết không nghe. Xem ra lời bác sĩ còn có trọng lượng hơn chị, đúng là được tôn làm kim ngọc lương ngôn luôn.”
An Đồng cúi đầu vuốt chó, cố gắng giải thích: “Nó tự chạy tới mà.....”
“Thật à?”
Tô Quý đạp ga, không chút nương tay mỉa mai: “Bao nhiêu homestay sang xịn nó không vào, lại cố tình chui vào cái sân nát của em. Con chó này cũng biết chê giàu yêu nghèo đấy.”
An Đồng im lặng. Dù sao cũng cãi không lại, thôi thì... buông xuôi.
Nhưng dù miệng lưỡi cay nghiệt, Tô Quý vẫn thật lòng vui mừng vì những thay đổi của An Đồng.
Có lẽ vị bác sĩ kia... cũng không xấu xa như chị từng tưởng tượng.
Nửa tiếng sau, xe của Tô Quý dừng trước cửa một cửa hàng chuyên bán đồ tế lễ.
Ngày mai, là ngày giỗ ba năm của An dì và Tiểu Thê.
Cửa hàng chuyên doanh Thánh Tế Đường.
An Đồng một tay đỡ túi ngoài của áo hoodie, thong thả bước vào. Tô Quý chậm hơn hai bước, dừng lại bên kệ hàng gần cửa, hạ giọng nghe điện thoại.
Ông chủ trong tiệm chừng hơn sáu mươi tuổi, thấy An Đồng liền cầm tẩu thuốc gõ nhẹ lên bàn: “Tiểu An đến rồi à.”