An Đồng không lên tiếng quấy rầy, cầm phiếu khám đứng bên chiếc bàn rộng, kiên nhẫn chờ đợi.
Đúng lúc ấy, người đàn ông cất điện thoại, xoay người trong ánh sáng ngược. Khi ánh mắt chạm vào cô, trong thoáng chốc dường như có một tia kinh ngạc lướt qua đáy mắt anh: “Có chuyện gì?”
Giọng anh trầm thấp, hơi khàn, mang theo sức hút từ tính. Thân hình cao ráo từng bước tiến lại gần, khiến căn phòng “tiếp khách” vốn tĩnh lặng bỗng dưng ngập tràn áp lực vô hình.
An Đồng đưa tay chuyển tờ phiếu khám, cố tình làm lơ khí thế bức người tỏa ra từ anh: “Xin chào, tôi đến lấy báo cáo tâm lý.”
Lời vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp. Trình Phong – trợ lý của Dung Thận, ló đầu vào, sắc mặt căng thẳng: “Cửu gia, xin lỗi, lễ tân nói cô ấy đi nhầm...”
Dung Thận khẽ liếc anh, cổ tay nhấc nhẹ: “Không sao, cậu ra ngoài đi.”
Trình Phong trố mắt nhìn ông chủ, đứng sững vài giây, rồi như cái máy quay người, đóng cửa lại.
Trong đầu anh một mớ câu hỏi nổ tung: Cửu gia đang làm gì vậy?
Bên ngoài, cô lễ tân vẫn đang khóc rấm rứt thì thào bên tai Trình Phong: “Anh Trình, rốt cuộc trong đó là thế nào? Em thề em chỉ bảo cô ấy vào phòng tiếp khách bên trái, tuyệt đối không bảo vào phòng nghỉ của Cửu gia mà!”
Trình Phong mặt lạnh tanh đứng yên, thầm nghĩ: "Anh cũng muốn biết trong đó rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì."
Dung Thận hoàn toàn không ngờ, mình lại gặp lại An Đồng nhanh đến thế.
Hình ảnh cô gái đứng lạc lõng trong màn mưa tối qua vẫn chưa kịp phai khỏi trí nhớ, nay đã tái hiện ngay trước mắt.
Lúc này, An Đồng đội chiếc mũ bucket, ngồi đối diện với Dung Thận. Khí chất sạch sẽ, lạnh nhạt của cô hoàn toàn chẳng giống chút nào với bóng dáng ngơ ngác, thất hồn lạc phách ngoài đường khi nãy.
Cô gái trông còn rất trẻ, chừng đôi mươi. Ánh mắt trong veo nhưng trống rỗng, thiếu sức sống. Khuôn mặt xinh đẹp, tinh xảo ấy, vì mất đi thần thái mà trở nên gượng gạo, có chút ngây dại.
Dung Thận hứng thú mở laptop trên bàn, đăng nhập vào hệ thống của trung tâm sức khỏe. Rất nhanh, anh kéo ra hồ sơ khám bệnh và báo cáo đánh giá tâm lý của An Đồng.
Tên: "An Đồng."
Tuổi: "21."
Tình trạng: "Có xu hướng chán đời nhẹ, tính cách né tránh, thỉnh thoảng xuất hiện tình trạng tách rời cảm xúc nghiêm trọng, thiếu đồng cảm và khả năng thấu hiểu."
Kết luận đánh giá tâm lý: "Cần được can thiệp và trị liệu tâm lý ngay lập tức."
Người đánh giá: "Hàn Thích."
Xem đến cuối, Dung Thận xoay màn hình máy tính về phía cô: “Có đồng ý tiếp nhận trị liệu tâm lý không?”
An Đồng lướt mắt nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt, dường như đang cân nhắc cách mở lời.
Dung Thận chậm rãi tựa lưng vào ghế, động tác nhàn nhã mà tao nhã. Khí chất trưởng thành, điềm tĩnh của anh toát ra từ từng cử chỉ, khiến cả căn phòng như bị anh chiếm trọn không khí.
Chờ mãi vẫn không nghe cô trả lời, anh hơi nhướn mày, giọng trầm thấp đi vài phần: “Đồng ý hay không đồng ý?”
An Đồng không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: “Trị liệu tính phí thế nào?”
“Ba nghìn một lần.”
“Chu kỳ điều trị bao lâu?”
“Ít thì ba tháng, nhiều thì một năm.”
An Đồng cúi đầu, mơ hồ đang tính toán điều gì đó.
Dung Thận cũng chẳng vội, tiện tay cầm món đồ gỗ tử đàn trên bàn, ung dung xoay xoay trong lòng bàn tay.