Chương 17

Khu nghỉ dưỡng phía bắc thành phố nằm trong khu thắng cảnh được bao bọc bởi núi rừng trùng điệp.

Cuối thu, rừng tùng vẫn xanh ngát, ngẩng đầu nhìn lên đâu đâu cũng ngập tràn sức sống.

Trong căn biệt thự gỗ nằm về phía tây nam khu rừng, Dung Thận vắt chân ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hiên, chậm rãi thưởng trà. Bên cạnh là một chiếc xích đu phủ kín dây leo xanh mướt, khung cảnh tĩnh lặng và dễ chịu ấy càng tôn lên dáng vẻ thư nhàn, lười biếng mà lại thanh nhã của người đàn ông.

“Lão Cửu, nghe nói cậu không về cùng bọn tôi à?”

Không lâu sau, Tô Ngật Đình mặc đồ thường ngày từ căn biệt thự bên cạnh bước ra. Anh ta phong độ, cười cợt nhưng ánh mắt lại sắc bén, chăm chú quan sát Dung Thận.

Khi nãy cả nhóm chuẩn bị về, riêng người này lại bảo còn có việc, bảo họ đi trước — rõ ràng là có chuyện giấu giếm, mà còn là chuyện không tiện nói.

“Các cậu cứ về trước, có việc thì gọi điện.”

Dung Thận đặt tách trà xuống, giọng anh nhẹ nhàng nhưng mang theo độ trầm ấm khiến người ta muốn lắng nghe mãi.

Tô Ngật Đình nheo đôi mắt hoa đào, định trêu vài câu, thì phía sau vang lên tiếng động cơ xe tiến lại gần.

Chiếc xe thương vụ dừng trước hàng rào gỗ của biệt thự. Tô Ngật Đình nhướng mày: “Ơ, chẳng phải cậu nói không về...”

Chưa dứt câu, cửa xe tự động mở ra, và An Đồng từ từ bước xuống.

Tô Ngật Đình: “???”

An Đồng chẳng liếc ai, chỉ đi thẳng vào sân, khẽ gật đầu chào: “Chào bác sĩ Dung.”

“Ngồi đi.”

Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện anh. Không một lời khách sáo, không một chút gượng gạo — giữa hai người là một loại im lặng rất lạ, không thân quen, nhưng lại ẩn chứa thứ ăn ý mơ hồ.

Lúc này, Tô Ngật Đình chống tay lên hàng rào, ngoắc ngoắc với Trình Phong đang đứng gần đó: “Ê, lại đây.”

Trình Phong vội bước tới, cung kính: “Tô thiếu, ngài có gì dặn ạ?”

Tô Ngật Đình liếc về phía An Đồng, thấp giọng hỏi: “Cô ta là ai?”

Vừa hỏi vừa đánh giá đối phương — phải nói cô gái này đẹp thật, thậm chí còn hơn cả “đệ nhất tiểu thư Hương Giang” mà anh từng gặp.

Khí chất lạnh lùng, ánh mắt thản nhiên, lại càng khiến người ta thấy đặc biệt.

Trình Phong theo ánh mắt anh ta, khéo léo đáp: “Là bạn của Cửu gia, cô An Đồng.”

Câu trả lời này hiển nhiên chẳng khiến Tô Ngật Đình hết tò mò. “Bạn? Mà gọi anh ta là bác sĩ Dung à?”

“À… chắc vậy, tôi cũng không để ý lắm.”

Trình Phong cười gượng, không dám nói nhiều — chủ yếu vì chính anh ta cũng chẳng đoán nổi Cửu gia đang định làm gì, nói quá lời chỉ tổ rước phiền phức.

Tô Ngật Đình như nhận ra điều gì đó, liền rút điện thoại ra, ngang nhiên giơ lên chụp một tấm ảnh của hai người đang ngồi đối diện nhau, rồi thản nhiên gửi vào một nhóm chat.

Kèm theo dòng chú thích: “Cược nhé — lão hòa thượng sắp phá giới rồi.”

Trong nhóm im phăng phắc vài giây, rồi tin nhắn bắt đầu dồn dập như mưa.

Bên kia, An Đồng nghe thấy tiếng điện thoại rung, khẽ liếc mắt. Dung Thận chẳng mảy may để tâm, chỉ rót thêm tách trà khác đẩy về phía cô: “Cô từng đến khu nghỉ dưỡng phía bắc này bao giờ chưa?”

“Chưa.”

An Đồng nhận lấy tách trà, đặt xuống bàn, ánh mắt lướt qua Tô Ngật Đình đang gác cằm lên tay, tò mò nhìn sang.

Dung Thận nhận ra ánh nhìn ấy, giọng anh bình tĩnh mà êm dịu: “Người ngoài thôi, đừng bận tâm.”

“Người ngoài” Tô Ngật Đình: “...”

...