Chương 14

Người đàn ông vẫn đứng nguyên tại chỗ, không rời đi, dường như muốn nhìn theo cho đến khi cô vào hẳn bên trong.

Điều đó khiến ấn tượng của An Đồng về anh lại càng sâu sắc thêm vài phần.

Quả đúng là bậc quân tử như ngọc, phong độ hàm súc mà tự nhiên — cốt cách thanh nhã, ôn nhuận như gió, không một tì vết.

An Đồng lấy chìa khóa ra, quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng giữa màn đêm — dáng vẻ cao ngất, khí độ như nhạc như họa. Cô khẽ cong môi, mỉm cười dịu dàng: “Ngủ ngon.”

Biệt thự Vân Biên.

Khi Dung Thận bước qua cổng, đồng hồ đã chỉ hơn mười hai giờ rưỡi đêm.

Vừa đi qua đài phun nước trước nhà, quản gia Lý thúc đã vội vã ra đón, giọng khẽ hạ xuống: “Cửu gia, lão phu nhân tới rồi.”

Người đàn ông liếc đồng hồ, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Đến khi nào? Sao không ai báo cho tôi?”

Lý thúc có chút lúng túng, vặn vẹo hai tay, nhỏ giọng nói: “Lão phu nhân tới từ hơn tám giờ, dặn chúng tôi không được báo. Lão phu nhân nói... nói là muốn xem thử mỗi ngày thiếu gia bận rộn ra sao, sáng đi sớm, khuya mới về. Giờ vẫn còn đang đợi trong phòng khách ạ.”

Dung Thận bóp nhẹ ấn đường, nhấc chân bước vào trong biệt thự.

Phòng khách sáng rực, đèn pha lê phản chiếu ánh sáng vàng ấm.

Dưới ngọn đèn, một cụ bà dáng vẻ hiền hòa đang ngồi ngay ngắn trên sofa.

Bà mặc một bộ trường sam nâu sẫm, trước ngực đeo một chuỗi Phật châu, mí mắt hơi rũ xuống, thoạt nhìn mang theo vài phần mệt mỏi.

Sau lưng bà, còn có mấy vệ sĩ cao lớn đứng thẳng tắp.

“Lão phu nhân, Cửu gia về rồi ạ.”

Một vệ sĩ cúi người nhắc khẽ. Bà cụ khẽ mở mắt, giọng trầm trầm mà mang chút ý tứ: “Cuối cùng cũng chịu về rồi sao?”

“Vâng, cháu vừa giải quyết xong chút việc.”

Dung Thận ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt: “Cơn gió nào đưa bà tới đây thế?”

Trong đôi mắt hiền từ kia ẩn giấu ánh nhìn sắc bén, như muốn soi thấu người đối diện.

“Không đến thì e là cháu quên mất mình họ Dung rồi.”

“Bà nói quá rồi.”

Anh tựa hờ cánh tay lên thành ghế, vẫn giữ nụ cười nhẹ, giọng mang theo vẻ tùy ý: “Gần đây đúng là hơi bận, vốn định vài hôm nữa về nhà chính thăm bà, cùng bà chơi cờ...”

“Thôi đừng giở mấy lời ngon ngọt đó với ta.”

Lão phu nhân cau mày, tuy giọng mang chút trách cứ nhưng lại chứa đầy sự bao dung lẫn bất lực: “Tự cháu tính xem, ba tháng nay về nhà được mấy lần? Cả ngày bận rộn cái gì chẳng biết. Hôm nay tiện đường, ta đích thân tới xem thử — xem rốt cuộc là ai ở bên ngoài khiến cháu quên đường về nhà đến thế.”

Dung Thận gác chân lên, hơi nghiêng người, rút từ ngăn kéo tủ cạnh sofa ra một hộp trà điếu. Anh cười nhạt: “Bà nội đến thăm cháu là giả, muốn sắp xếp cho cháu đi xem mắt mới là thật, đúng không?”

Bà cụ khẽ thở dài, giọng đầy ý tứ: “Tiểu Cửu à, không phải bà muốn thúc giục cháu, nhưng cháu cũng biết...”

“Cháu đồng ý.”

“.....Hả?”

Bà lão ngồi thẳng lưng, nghiêng đầu nhìn vệ sĩ bên cạnh: “Nó vừa nói gì đấy? Bà nghe nhầm à?”

Vệ sĩ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như băng, giọng rành rọt: “Lão phu nhân, bà không nghe nhầm đâu. Cửu gia nói là đồng ý.”