Chương 11

Ông chủ trạm nghe vậy, tò mò ló đầu ra: “Bà Chu, thật sao?”

“Còn gì nữa.”

Bà Chu lắc đầu, mặt đầy thương cảm: “Một nhà bốn người đang yên đang lành, giờ chỉ còn mỗi mình nó. Nghe nói ba mẹ với em trai đều mất hết rồi, không biết con bé làm sao mà sống nổi đến giờ.”

Tiếng bàn tán phía sau không to, cũng chẳng nhỏ, vừa đủ để cô nghe rõ từng chữ.

An Đồng bước đi, vẻ mặt càng lúc càng trầm lặng.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi khẽ rung, màn hình hiện lên một dãy số dài — không phải số trong nước.

Khóe môi cô khẽ cong, rất nhạt, nhưng vẫn có thể nhận ra ý cười.

Điện thoại vừa nối máy, bên kia vô cùng yên tĩnh, đến cả hơi thở khẽ khàng của người gọi cũng nghe được.

Hai bên im lặng hồi lâu, chẳng ai lên tiếng, như thể đang lặng lẽ đối đầu qua ống nghe.

Mãi đến khi người bên kia chịu không nổi, mới phá vỡ sự im lặng: “Thôi được rồi, so độ kiên nhẫn thì chị thua em. Chị cam tâm nhận thua.”

An Đồng vừa chậm rãi đi dọc con hẻm vừa nói: “Em nhận được hàng rồi.”

“Thế thôi à?”

“Cảm ơn chị.”

“Chị đâu cần em cảm ơn.”

Giọng cô gái bên kia hơi nóng nảy, hừ nhẹ một tiếng: “Gần đây ổn chứ? Tháng sau chị về nước rồi, nhớ ra đón đấy.”

Hai chị em trò chuyện đôi câu, lúc này An Đồng đã về đến căn nhà cấp bốn. Cô kẹp điện thoại giữa vai và má, cúi đầu mở thùng hàng: “Hôm mấy? Ngày thứ mấy?”

“Tối mùng ba.”

Ngón tay cô dừng lại trên lớp băng keo dán thùng. Một lát trầm mặc, cô mới khẽ nói: “Biết rồi.”

“Trong đó là mấy quyển sách chị lượm được ở tiệm đồ cổ bên này. Cũ lắm rồi, em tạm dùng trước đi, để chị tìm thêm mấy cuốn hay hơn mang về.”

“Ừ, không cần vội về đâu. Em ổn lắm.”

Ổn cái đầu ấy!

Câu đó, người chị không nói ra miệng, nhưng trong lòng đã lẩm bẩm mắng mấy chục lần.

Bởi vì ngày mùng bốn tháng sau chính là ngày giỗ ba năm của mẹ và em trai An Đồng.

...

Hai ngày sau, vào một đêm khuya muộn, dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời, nửa sao nửa trăng, sáng mờ lấp lánh.

Tại khách sạn thương mại SOHO, hai bóng người cao ráo cùng bước xuống bậc thang.

“Đám cáo già đó ai nấy đều chỉ nghĩ cách gả con gái cho cậu, nhìn mà phát ngán.”

Tô Ngật Đình khoác áo vest lên vai, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh: “Giờ vẫn sớm, đi uống thêm vài ly chứ?”

Dung Thận mặt không đổi sắc, sải bước bình thản: “Không, tôi còn việc.”

“Việc gì mà gấp dữ vậy? Dung Thận, cậu có biết mình sống khép kín thế nào không? Hai mươi bảy tuổi mà sống cứ như ông già năm mươi bảy, chỉ thiếu mỗi gõ mõ tụng kinh nữa thôi.”

Người đàn ông khẽ liếc sang anh ta, ánh mắt nhàn nhạt, không buồn đáp, rồi thẳng thừng ngồi vào chiếc xe Mercedes.

Xe chạy được nửa đường, ngang qua cổng Đại học Hương Giang, Trình Phong vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, vội nói: “Cửu gia, hình như là cô An.”

Dung Thận đang nhắm mắt dưỡng thần khẽ mở mắt ra. Cùng lúc xe giảm tốc, anh nhìn thấy cô gái đang đứng trước cổng trường, ôm mấy quyển sách dày, cúi đầu nói chuyện điện thoại.

Anh nâng cổ tay xem đồng hồ — đã mười một rưỡi đêm.

“Cửu gia, có cần... cho cô ấy quá giang không?”

Trình Phong tuy không rõ thân phận của An Đồng, nhưng có thể khiến “Cửu gia” đích thân trị liệu, hẳn không phải người bình thường.

Thận trọng đối xử luôn là điều đúng đắn.

Ngay sau đó, xe dừng lại bên lề đường.