Lần đầu Dung Thận gặp An Đồng là ở khu CBD sầm uất của thành phố Hương Giang.
Cuối thu, gió lạnh buốt thổi ào ào, chỉ vài phút sau trời đã lất phất mưa.
Tại ngã tư, chiếc MPV Mercedes dừng ở làn rẽ trái. Trong khoang xe, người đàn ông dáng vẻ nhàn nhã, khí chất nho nhã ấm áp, nghe tiếng mưa bất chợt ngoảnh ra đường – và bắt gặp một cảnh tượng khó quên.
Giờ cao điểm tan tầm, người qua lại chen chúc, ai cũng vội vàng.
Giữa ánh đèn đường vừa sáng lên trong màn mưa bụi mờ mịt, một dáng người gầy gò đứng ngay vạch phân cách giữa người và xe, như đang đắm chìm vào suy nghĩ nào đó.
Thật đột ngột, cũng thật thu hút ánh nhìn.
Có người gọi cô, có kẻ thì thầm bàn tán, nhưng dường như cô không nghe thấy, bất động như tượng.
Mãi cho đến khi nhân viên điều phối giao thông bước lên kéo cô sang lề đường, cô gái mới khẽ chớp đôi mắt trống rỗng, cúi đầu lẩm bẩm điều gì đó.
Cảnh tượng như một vở kịch bất ngờ, chỉ thoáng chốc đã hút lấy tầm mắt Dung Thận, nhưng cũng không khiến anh để tâm quá lâu.
Có lẽ chỉ là một cô gái trẻ gặp chuyện không vui, tìm cách đứng giữa đường để giải tỏa cảm xúc mà thôi.
Năm hai mươi bảy tuổi, Dung Thận đã trải qua sự mài giũa của thời gian. Ngoài sự điềm tĩnh và khí chất trầm ổn, anh sớm đã đánh mất trái tim mềm yếu biết thương cảm ngày xưa.
Tám giờ rưỡi tối, An Đồng toàn thân ướt sũng trở về căn nhà cũ kỹ trên đường Vân Hải.
Ngôi nhà đã xuống cấp, tường ngoài bong tróc loang lổ, trong cái sân chừng hai chục mét vuông cũng đầy cỏ dại mọc um tùm.
Cô mở ổ khóa gỉ sét trên cánh cửa gỗ đôi, đi dọc con đường lát đá nhỏ rồi bước vào nhà.
Vừa cởϊ áσ khoác lạnh buốt, điện thoại liền rung lên.
Đó là một tin nhắn từ Trung tâm Sức khỏe Tâm lý, nhắc nhở cô ngày mai đến khám đúng giờ.
An Đồng đặt điện thoại xuống, ánh mắt vô hồn, ngẩn ngơ hồi lâu.
Trên đường về lúc chiều, cô biết bệnh tình của mình lại tái phát.
Cái cảm giác hỗn độn như linh hồn tách rời khỏi cơ thể, hoàn toàn không thể khống chế: mắt không thể tập trung, tay chân không nghe sai khiến, toàn thân nặng nề tê dại, giống như một con rối mất dây giật.
An Đồng mệt mỏi ngả người xuống ghế sofa, ánh mắt hướng về bàn thờ đối diện và tấm ảnh đen trắng treo trên tường, trong lòng dâng lên một cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.
Sáng hôm sau, tám giờ.
Trung tâm Tâm lý Tư nhân của thành phố Hương Giang.
Nơi này do tư nhân thành lập, hồ sơ khám chữa sẽ không kết nối với bệnh viện công, đảm bảo tuyệt đối tính riêng tư.
Theo hướng dẫn của lễ tân, An Đồng đi qua hành lang, rẽ trái vào một phòng tiếp khách.
Cô khẽ gõ cửa, nghe tiếng đáp bên trong liền đẩy cửa bước vào.
Khác với căn phòng tông ấm lần trước, nơi này mang sắc thái lạnh lẽo, khắp nơi chỉ thấy một màu xám trắng.
Ánh mắt An Đồng khẽ lướt quanh, rồi dừng lại bên cửa sổ.
Một bóng dáng cao lớn đứng dưới ánh nắng cuối thu, áo sơ mi trắng phối quần tây đen, đơn giản mà điển hình – cũng chính là phong cách thường thấy của các bác sĩ tâm lý.
Người đàn ông cầm điện thoại, dường như đang nói chuyện. Ánh nắng rải trên áo sơ mi, làm mềm mại những đường nét góc cạnh nơi gương mặt anh, tạo cảm giác trầm ổn, kín đáo.