Chương 2-2 Không vị rượu nào say bằng em- Cuộc truy đuổi gắt gao tại Chiang Mai (tiếp theo).

Để tránh thêm rắc rối và sự an toàn của Lin, lần này Tan quyết định thuê một căn phòng trọ nhỏ gần khu chợ đêm, nơi có nhiều người qua lại. Vì là phòng nhỏ nên chỉ có một chiếc giường, Tan nói:"Em ngủ trên giường còn chị sẽ nằm dười đất để cho em thoải mái"

Lin nghe xong thì nheo cặp mắt nhìn Tan hỏi:" Tại sao chị Tan ngủ dưới đất, chị nằm trên này cũng được mà, em thấy giường cũng khá rộng cho cả 2 đứa mình".

Tan nói:" Chị sợ em ngủ chung không quen nên thôi để chị nằm bên dưới là được".

Cô bé Lin mỉm cười đi lại phía Tan, cô bé vừa hỏi vừa lấy ngón tay trỏ chọt chọt eo Tan:" Chị sợ em ngủ chung không quen hay chị mới là người ngủ chung không quen đó".

Tan vì nhột mà né Lin, Tan nói:" Làm gì có, chị thường đi công tác, cũng ngủ chung với đồng nghiệp hoài chớ gì, ngủ chung rất thường với chị".

Gương mặt Lin lúc này nghiêm túc trở lại, em ấy nhìn Tan hỏi:" Ơ! chị ngủ chung với đồng nghiệp? Phòng 1 giường như này sao? Hồi nào vậy? Đồng nghiệp nam hay nữ?".

Tan nhìn thấy nét mặt cô bé đứng trước mình hiện giờ bất chợt Tan bật cười mà trả lười:" Gì đây cô bé, em tỏ thái độ này là sao? Chị đi công tác, cơ quan thường mướn giường dulex 2 giường và 4 người ngủ chung 1 phòng em à. Đồng nghiệp chị thì nam, nữ đều có những tất cả cũng chỉ là nằm và ngủ. Không có giống với cái thứ em đang nghĩ trong đầu đâu nhé". Tan nói xong gõ nhẹ trán Lin một cái rồi đi ra ngoài mua ít quần áo cho cả hai người..

Xuống dưới khu phố, Tan hỏi dân địa phương cho mình thuê một chiếc xe máy để tiện di chuyển, ra quầy độ Tan mua tạm đồ mới cho Lin và Tan vì dù gì leo cả buổi leo trèo ở hẻm núi người cũng đã dơ và đồ trên người cũng đã bốc mùi hôi khó chịu, mỗi người có một bộ quần áo, một kính râm và 1 cái nón để khi ra ngoài cũng sẽ không bị người khác nhận ra, người khác ở đây chính là những người đang muốn tìm bắt Lin. Sau khi tắm xong, cảm giác của Tan rất nhẹ nhõm như rột rửa bớt nổi sợ mà lúc nãy bị hai tên đeo kính làm cho hoảng.

Bằng chiếc xe máy thuê, Tan và Lin đã đội nón đeo kính râm và che mặt để tránh sự truy tìm của 2 tên thanh niên kia, 2 người bắt đầu chuyến tham quan tiếp theo lộ trình ban đầu. Tan chạy dạo vòng quanh khu tượng đài 3 vua để tham quan, xong lại ghé cổng chào Chang Puak, tuy lo sợ mình bị theo dõi nhưng Tan vẫn kiêng quyết chở Lin đi tham quan hết những địa điểm nổi tiếng ở Chiang Mai này. Cuối cùng hai người ghé vào một quán ăn Pad Thai ven đường gần cổng chào để ăn chiều. Đi suốt một ngày trong bụng chỉ lót đúng điểm tâm sáng tại khách sạn cũ nên khi vào quán, cả hai cô gái đã ăn mỗi người 2 đĩa Pad Thai khiến chủ quán khá kinh ngạc. Cô chủ quán tốt bụng thấy vậy đã tặng cho 1 phần xôi xoài làm món tráng miệng, ăn no cả hai quyết định quay lại khách sạn cũ để lấy đồ. Tan vào trước hỏi lễ tân khách sạn, sau khi nhĩn một lợt xung quanh xác nhận không có ai khả nghi bên trong Tan mới đưa tay vẫy Lin vào. Cả hai nhanh chóng lên phòng dọn đồ của mình, khi Tan mở cửa phòng chuẩn bị đi ra thì thấy bóng dáng của hai tên ở hẻm núi đang từ khu hành lang bên kia đi tới, cô vội đóng của phòng lại chốt khóa cẩn thận ra hiệu cho Lin lùi lại. Lúc này Tan và Lin quyết định chỉ mang những đồ cần thiết để trong balo, còn quần áo và vali đều để lại hết. Tan ra chỗ ban-công quan sát xem có lối đi nào vòng qua phòng khác để xuống sảnh hay không; thật may mắn kế bên phòng Tan có một phòng đang mở cửa bên ngoài ban-công mà phòng bên đó thì có lối cầu thang dẫn xuống khu vực sân sau của khách sạn. Đang quan sát thì tiếng gõ cửa phòng vang lên, Tan quay sang nhìn Lin ra hiệu giữ im lặng, Tan ra hiệu cho Lin trèo qua bên đó còn Tan bên này sẽ tiếp ứng, cả hai nhanh chóng di chuyển mặc cho tiếng gõ cửa phòng ngày càng dồn dập. Khi Tan và Lin xuống được sảnh sân sau cũng là lúc hai tên thanh niên đó vào được phòng của bọn họ, bọn chúng nhìn từ trên xuống chỗ Tan đang đứng la lên:

"Con kia đứng lại".

Tan nhanh chóng nắm tay Lin chạy ra xe máy chỗ Tan đậu trước đó, cả hai lên xe nổ máy chạy đi, phía sau xe Tan và Lin bỗng có một chiếc xe hơi đen chạy theo bám sát Tan, do cửa xe có lắp kính chống nhìn trộm nên Tan không thấy được đối phương là ai. Tan tập trung chở Lin lái xe men theo những con đường càng đông xe để Tan có thể len qua những chiếc xe hơi, ôm dốc các dốc xuống của ngõ phố nhằm mục đích cắt ngang sự truy đuổi của chiếc xe đó.

"Lin, em ôm chắc chị nha, đã đến lúc thể hiện trình đua xe motoGP với bọn chúng rồi". Nói xong Tan nhả số xe và bắt đầu chặn đua với chiếc xe hơi đen đang bám sau đuôi.

Bằng kỹ thuật đua xe thời còn trẻ Tan đã dễ dàng cắt đuôi được bọn chúng nhưng cuộc rược đuổi của họ cũng đã làm náo loạn cả một khu phố du dịch. Có những khúc tưởng chừng như chiếc xe đen kia đã đυ.ng phải xe máy khác trên đường. Có có vài người đi đường bị thương, cuộc truy đuổi đó đã đánh động tới cảnh sát địa phương và cuối cùng chiếc xe đen đó đã bị cảnh sát giữ lại. Còn xe Tan và Lin đã trốn được. Khi xác định rõ không còn ai bám đuôi Tan mới lái xe về nhà trọ mình mới mướn, xe máy Tan trả lại cho người chủ kèm một ít tiền phạt kèm theo.

Khi vào trong phòng Lin đã ôm chặt Tan khóc, em ấy khóc rất nhiều, Tan không biết phải làm sao chỉ đành vuốt ve sau lưng an ủi và để em ấy ôm khóc cho thật đã. Sau khi thấy Lin đã bình tĩnh trở lại lúc này Tan mới nói:

" Em ổn chưa? không sao đâu chúng ta sẽ về lại thủ đô vào ngày mai, em yên tâm đi chị sẽ không để em có bất cứ chuyện gì đâu, chị hứa".

Lin nhìn Tan nói trong giọng mũi:" Chị Tan không cần phải làm vậy đâu, chị Tan không phải vì em mà làm những điều nguy hiểm như vậy đâu. Em không muốn thấy chị bị thương, em lại càng không muốn chị xảy ra chuyện gì nữa. Em đúng là sao quả tạ, một khi em gần ai thì người đó lại gặp chuyện, mẹ em vì sinh em mà qua đời, bạn bè chơi thân với em thì gặp nạn, người yêu cũ em lại bị gϊếŧ một cách dã man, giờ là đến chị Tan. Thật lòng em không muốn như vậy." Nói đến đây cô bé Lin lại càng khóc lớn hơn nữa.

Tan ôm em vào lòng mình mà an ủi, em yên tâm đi sẽ không ai làm hại được chị đâu, em đừng suy nghĩ nhiều. Sống chết đều đã có số mỗi người, không phải vì em mà mọi người xung quanh mới chết đâu. Em đừng suy nghĩ nữa, chị đã nhớ biển số xe đó rồi, chị sẽ nhờ bạn chị làm bên cục cảnh sát điều tra giúp em để xem những tên ngày hôm nay là ai". Còn giờ em hãy nằm ngủ đi, ngủ một giấc cho khỏe sáng mai mình sẽ bay sớm về thủ đô. Lin gật đầu nói:

" Chị Tan lại nằm với em đi, em không muốn ngủ một mình."

Tan cầm máy tính lại ngồi trên giường với Linh, cô bé Lin nằm xuống xoay người vòng qua Tan ôm trong người Tan rồi từ từ vào giấc ngủ. Mở máy tính lên, chỉnh độ sáng màn hình xuống mức thấp tránh ánh sáng ảnh hướng đến Lin, Tan nhắn cho sếp Kin nhờ ông kiểm tra bảng số xe của những tên đã rượt đuổi mình hôm nay, bên cạnh đó Tan đặt vé máy bay quay về thủ đô vào sáng mai cho cả hai người, kế hoạch đi chơi nghĩ dưỡng của Tan 5 ngày 4 đêm giờ chỉ còn 2 ngày 2 đêm theo kiểu phim hành động. Cô chưa từng rơi vào tình trạng như vậy đây cũng là lần đầu tiên, Tan quay sang nhìn Lin thở dài thầm nghĩ nếu trường hợp người đi với em ấy không phải mình mà là bạn bè đại học của Lin thì chắc lúc này em ấy đã bên trong sào huyệt bọn bắt cóc rồi, lúc đó chắc em ấy sẽ hoảng lắm.

Tan đưa nhẹ ngón tay mình vén cọng tóc mái trên gương mặt trắng hồng kia ra, một gương mặt non nớt ngây thơ, nhịp tim của Tan đã bắt đầu đánh lộn nhịp. Tan cảm thấy bản thân mình càng ngày đã lún sâu vào sự ngây thơ của cô bé Lin này không còn cách nào thoát ra được nữa.