Chương 2-2 Không vị rượu nào say bằng em- Cuộc truy đuổi gắt gao tại Chiang Mai.

"Lin dậy em" Tan đứng bên giường Lin gọi.Cô bé ngáy ngủ mở mắt nhìn người chị đứng kế bên giường mình mỉm cười nhẹ nhàng nói:

"Chào buổi sáng chị Tan, sao chị dậy sớm vậy? ".

Tan đáp:" Umh! Mình dậy sớm ăn sáng rồi cùng nhau đi chơi tiếp nào bé lười".

"Hả! Em không có lười đâu nha chị Tan". Cô bé Lin ngồi dậy vừa vươn vai vừa nói.

Tan gật đầu nói:" Được rồi! được rồi em không lười, em chỉ là mệt quá nên ngủ nhiều thôi. Em vệ sinh cá nhân đi rồi mình xuống nhà hàng khách sạn để ăn sáng nè, hôm nay sẽ là ngày dài của tụi mình đấy, em nên mặc đồ nào dễ hoạt động tý nha". Tan cười cười nhìn Lin.

Lin đáp lời:" Dạ vâng chị Tan".

Hai người Tan và Lin sau khi dùng bữa sáng dưới nhà hàng khác sạn xong thì cả hai đặt xe đi thẳng đến vườn quốc gia Grand Canyon - Chiang Mai. Trên đường đi Tan đã nói sơ cho Lin biết về địa điểm mình sắp đến:

"Theo như thông tin chị tìm kiếm trên mạng thì vườn quốc gia Grand Canyon còn có tên là: Hang Dong Canyon, với diện tích khoảng 48.000 mét vuông, khu này chỉ mới được phát hiện trong vài năm gần đây, nó có vẻ đẹp khá giống với hẻm núi Grand Canyon nổi tiếng ở Mỹ. Trước kia hẻm núi này được người dân Chiang Mai khai thác đất dùng trong xây dựng công trình đường xá của tỉnh, độ sâu của Grand Canyon được ước tính khoảng 50 mét với các vách đá cao dựng đứng màu vàng nâu gần 15 mét, xung quanh được bao quanh với mật độ cây xanh cao to khá nhiều tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Chúng ta có thể đi bộ dạo trên các hẻm núi này để ngắm cảnh thiên nhiên hoặc em có thể ngâm mình dưới hồ Grand Canyon nếu em muốn".

Cô bé Lin gật đầu nói:" Em đi đâu cũng được miễn sao có chị Tan là được, nhưng chắc em không thể ngâm trong hồ nước được rồi chị Tan." Lin nhìn Tan bằng vẻ luyến tiếc.

Hiểu được ý Lin nên Tan mỉm cười đáp lại:" Không sao đâu, chị đi dạo với em, chị Tan cũng sẽ không tắm hồ."

Lin mỉm cười tựa đầu vào vai Tan làm nũng nói:" Em cảm ơn chị Tan".

Đến nơi, cả Tan và Lin đều hít thật sâu để thưởng thức hương vị thiên nhiên của núi đồi nơi đây, không khí vùng cao rất khác biệt so với không khí khói bụi trong thủ đô, nó mang một vị trong lành, tươi mát xen lẫn mùi cỏ cây đặc trưng của núi đồi.

"Thích quá chị Tan, cảnh nơi đây hùng vĩ thật chị" Cô bé Lin vươn vai với gương mặt tỏ vẻ thích thú nói.

Tan mỉm cười nhẹ nhìn người kế bên mình gật đầu.

Cả hai bắt đầu chuyến đi bộ xen kẻ giữa hẻm núi, nhưng Tan và Lin đâu biết được kể từ khi 2 người bước xuống xe vào cổng của hẻm núi đã có một chiếc xe đen khác đi theo bọn họ từ khách sạn tới đây, người ngồi trong chiếc xe đó vẫn dõi theo cả hai.

Đi được một khoảng Lin khát nước, Tan đã phải quay lại quầy phục vụ để mua nước cho em ấy. Khi quay lại Tan thấy Lin bị bao vây bởi 2 thanh niên cao to, cả hai đều mang kính râm, một tên có đội nón xám, nhìn dáng ngoài của họ chắc cũng giống Tan và Lin từ tỉnh khác tới, không phải dân địa phương, gương mặt cô bé Lin lúc này đang tỏ ra rất khó chịu. Tan đi nhanh tới ngay chỗ Lin hỏi:

"Lin có chuyện gì vậy?"

Lin nhìn thấy Tan liền nắm lấy tay Tan nói: "Chị Tan em không biết hai người này".

Tan nhìn thẳng vào một trong hai thanh niên kia hỏi:" Các cậu là ai? tại sao lại gây khó dễ em ấy?".

Một trong hai thanh niên có đội nón lên tiếng nói:" Không phải chuyện của mày, bọn tao chỉ biết phải mời cô bé này lên xe theo chúng tôi về. Nếu mày không muốn rắc rối thì tốt nhất đừng xen vào việc của bọn tao."

Tan nghe xong thì biết tình hình hiện tại, không thể nói lý lẽ với 2 tên này nênTan đảo mắt nhanh xung quanh xem có nhân viên hướng dẫn của hẻm núi không hoặc có người khách du lịch nào gần đó để còn tính tiếp hành động tiếp theo. Khi xác nhận có nhân viên của hẻm núi gần đó, cách chừng 100m Tan liền lên tiếng:

"Có ai không làm ơn giúp chúng tôi? Bọn họ đang muốn bắt nạt chúng tôi".

Ngay tức thì, nhân viên hướng dẫn hẻm núi gần đó nghe tiếng Tan kêu cứu liền đi tới, đồng thời ông ta lên tiếng quát:

"Này 2 cậu kia đang làm gì đó?".

Tên thanh niên đội nón nhìn Tan lươm lươm nói:" Con này ngon mày dám xen vào chuyện của chúng tao".

Tan nhìn nhân viên hẻm núi gần đến chỗ mình thì cô nhanh chóng nhìn tên còn lại không để ý đã đạp ngay hạ bộ hắn một cái thật mạnh, khiến hắn quỵ xuống ôm của quý của mình mà rên, Tan nhanh chóng kéo tay Lin chạy về phía nhân viên hướng dẫn đang đi tới, tên thanh niên đội nón chạy theo hai người nhưng đã bị nhân viên hẻm núi cản lại. Tan quay lại vừa nhìn xác nhận 2 tên đó đã bị nhân viên giữ chân lại vừa nắm tay Lin chạy vào khu vực đông khách du lịch. Cứ thế cả hai người len lổi qua đám đông rồi đi ra ngoài khu vực rừng ngoài, nơi cấm khách du dịch đi vào do độ nguy hiểm của đường đi trong rừng. Tan nhanh chóng mở điện thoại lên xác định vị trí của hai người rồi men theo hướng định vị trong đường núi mà đi tiếp. Tuy đã đi vào đường rừng nhưng Tan vẫn cẩn thận đi theo lối song song với khu du lịch mà ra đường lớn để tránh cả hai đi lạc vào trong rừng.

Nói đến hai tên thanh niên bị người nhân viên trong hẻm núi giữ lại một lúc thì bọn chúng cũng đã thoát được, tên bị Tan đá đã nhìn thấy bọn Tan đi vào khu tham quan chỗ đông người, bọn chúng bắt đầu chen vào dòng người để tìm kiếm. Xác định đã mất dấu hai người Tan và Lin; tên đội nón đã gọi điện thoại cho người bên phía đầu dây báo lại tình hình, nói chuyện lúc lâu tên đó ngắt máy và kéo tên còn lại đi về hướng đường rừng, nơi mà Tan và Lin đã đi vào trước đó.

Quay lại phía Tan, dựa vào bản đồ đánh dấu vị trí chạy một lúc cả hai cũng đã ra tới đường lớn, may sao trên đường có 1 chiếc xe bán tải chở đồ thực phẩm cung cấp cho khu dịch lịch đang chạy xuống, nhanh trí Tan quơ tay tỏ ý xin đi nhờ và được tài xế xe nhiệt tình cho đi xuống núi.

Ngồi trên xe lúc này Tan mới hỏi lại Lin sự việc vừa xảy ra lúc nãy, theo lời cô bé Lin nói:

" Lúc nãy khi chị Tan đi mua nước, em đang cầm điện thoại tính chụp vài tấm hình thì 2 tên đó lại hỏi em có phải em tên Linaraya Barrett không. Thấy làm lạ vì 2 người đó tự dưng đọc cả họ tên mình, em hỏi mấy người là ai? Tôi không quen biết các người cũng không phải tên Linaraya Barrett như các anh muốn tìm, bọn họ không tin đã dằn co với em, nắm tay em kéo đi nhưng em đã hất tay của chúng, sự việc tiếp theo như chị Tan thấy khi quay trở về".

Tan lúc này suy ngẫm một lúc rồi hỏi Lin tiếp:" Trước đó em có xích mích với ai không?".

Lin ngẫm nghĩ rồi trả lời Tan:" Không chị, từ lúc xuống Chiang Mai tới giờ em toàn đi theo chị, làm sao có xích mích gì với người lạ. Với lại lúc ở thủ đô chị Tan cũng biết em ít giao thiệp với người lạ rồi còn gì; phần lớn em chỉ đi học rồi về nhà, cuối tuần thì đi Bar Puppy với chị thôi".

Tan gật đầu thở dài rồi nói:" Có thể chuyến đi chơi này của em và chị sẽ không theo kế hoạch rồi. Do hiện tại chị không biết hai tên đó có theo chúng ta nữa không. Nhưng nếu bọn chúng đọc tên em rõ như vậy thì chị nghĩ chúng đã theo chúng ta từ khách sạn tới đây, chị nghĩ tạm thời chúng ta sẽ thuê một khác sạn khác ở tạm, tìm chỗ an toàn cho em trước đã rồi chị sẽ quay về khách sạn cũ lấy đồ. Có thể chúng ta sẽ quay lại thủ đô sớm hơn dự định."

Nét mặt cô bé Lin lúc này đã buồn hẳn ra, cô bé nói lí nhí trong miệng:" Em xin lỗi chị Tan, cũng vì em mà khiến kỳ nghỉ của chị trở nên mất vui."

Tan mỉm cười làm động tác gõ nhẹ lên trán cô bé Lin nói:" Bé con này nói gì vậy, chị vẫn đang tận hưởng kỳ nghỉ của mình đấy thôi. Thay vì mình đi du lịch chill thì giờ đây chúng ta chỉ chuyển sang du lịch với cảm giác hành động tý thôi.".

Tan vừa nói xong thì cả hai đều phá lên cười.