Chương 1-19: Cocktail Mojito cũng đủ làm người ta say- Chất trắng luôn là con dao hai lưỡi (tiếp theo).

Sau khi uống tách cà - phê Tan vào phòng họp với các đội và trình bày lại phát hiện mới của mình trên báo cáo mail sáng nay.Tan nói:" Theo phát hiện mới từ giải phẫu tim của nạn nhân, Tan phát hiện nạn nhân rất có thể là bị đột tử do chứng viêm nội tâm mạc gây ra; vì nạn nhân là một con nghiện nên có thể trong quá trình nạn nhân sử dụng chất cấm đã tiêm vào người mà không thực hiện các biện pháp sát khuẩn bên ngoài trước dẫn đến nhiễm trùng huyết, gây hiện tượng sùi van tim sau khi tôi kiểm tra lại xác nạn nhân vào hôm qua, bên cạnh đó vùng má nạn nhân có tác động vật lý trước khi mất nên Tan suy đoán rất có thể là hung thủ đã gặp nạn nhân trước khi mất và 2 bên có tác động vật lý với nhau, nhưng vì nạn nhân bị viêm nội tâm mạc dẫn đến đột tử trong quá trình xảy ra xô xát, hung thủ không biết tưởng rằng mình đã gϊếŧ người nên hắn mới tiến hành phi tang xác chết để che giấu hành vi của mình."

Sếp Kin nghe Tan trình bày xong ông cũng tỏ ý tán thành, ông nói:" Cảm ơn bác sỹ Tan, hôm qua đội điều tra chúng tôi cũng đã thu thập toàn bộ các đoạn camera tại quán bar X về để thu thập thêm manh mối. Kết quả từ camera được chiết xuất trong quán chỗ khu bàn VIP nơi nạn nhân từng có ẩu đả với quản lý Per vì giao dịch chất trắng không thành. Chúng tôi đã xác nhận với nhân viên phục vụ tại thời điểm đó, nạn nhân Aaron đã giao dịch chất trắng thường xuyên với nhân viên phục vụ dưới trướng của Per. Giữa 2 người bọn họ có xảy ra tranh cãi vì Aaron là một con nghiện chuyên mua chất trắng số lượng nhiều tại quán rồi phân phối lại cho các con nghiện khác trong khu đèn đỏ, nhưng lần nào nạn nhân cũng mua thiếu, không trả tiền trước khiến quản lý Per khó chịu đã ra lệnh không bán cho Aaron nữa, cũng vì điều đó mà nạn nhân đã tranh cãi với quản lý Per và xảy ra vụ ẩu đả đêm hôm đó".

Sếp Kin nói tiếp:" Bên cạnh hình ảnh từ camera trong quán bar X, chúng tôi cũng đã lấy được hình ảnh từ camera của quán bar đối diện cùng đêm hôm đó vào lúc 3 giờ sáng hôm sau, từ phía hẻm hông của quán chúng tôi đã thấy hình ảnh khả nghi của quản lý Per lôi theo một bao vải khá nặng kéo từ con hẻm bên hông quán đi ra ngoài với nét mặt đáng ngờ. Chúng tôi cũng đã tổ chức khám xét lại toàn bộ quán bar X lần nữa, bên cạnh chỗ đang sửa chữa phía hông của quán, chúng tôi phát hiện một lưỡi cưa gỗ theo như miêu tả của trưởng phòng Max thì đây có thể là hung khí phân xác nạn nhân, đội tôi đã mang về giao cho đội Pháp chứng phân tích."

Trưởng phòng Max lúc này lên tiếng nói:" Vâng đúng vậy, đội bên pháp chứng chúng tôi đã tiến hành phân tích lưỡi cưa kết quả cho ra phản ứng với máu người, mặc dù lưỡi cưa đã bị hung thủ cố ý tẩy đi vết máu nhưng bên trong cán lưỡi vẫn còn sót lại vài đóm li ti giữa các lưỡi, bằng kỹ thuật hóa nghiệm chúng tôi đã tách thành phần chúng ra để tiến hành phân tích DNA sau khi có kết quả chúng tôi sẽ đối chứng với DNA nạn nhân xem có phải đúng là hung khi phân xác hay không? Dự định trong chiều nay sẽ có kết quả".

Sếp Kin gật đầu, ông nói tiếp lời trưởng phòng Max:" Như vậy quá tốt, điều hiện tại bây giờ chúng tôi sẽ xin lệnh khám xét nhà của tên quản lý Per đồng thời xin lệnh bắt giữ hắn vô thời hạn. Buổi họp sáng nay kết thúc, cảm ơn mọi người nổ lực mấy hôm nay, sau khi phá án này xong sếp Kin tôi sẽ mời mọi người một bữa".

Cuộc họp kết thúc, mọi người giải tán riêng Tan quay lại phòng khám nghiệm của mình để viết báo cáo còn lại cho hoàn chỉnh hồ sơ. Nhìn lại toàn bộ báo cáo ban đầu của vụ án phi xác, Tan mới hiểu được hết toàn bộ ý nói của thầy cô khi trước: Bác sỹ đọc vị người mất nắm vai trò quan trọng trong mọi hoàn cảnh, cho dù nạn nhân còn vài đặc điểm trên cơ thể, chỉ cần người đọc vị không bỏ cuộc thì mới giúp nạn nhân giải được hết oan tình. Điển hình vụ lần này nếu như cô không giải phẫu lại cái xác không nguyên vẹn đó một lần nữa thì làm sao phát hiện ra được nạn nhân mất không phải do bị gϊếŧ mà là do bản thân nạn nhân bị nhiễm trùng huyết gây ra chứng đột tử do viêm nội tâm mạc, nếu bắt được kẻ phi xác thì sẽ ghép tội oan cho hắn thêm cái tội gϊếŧ người như vậy thì trái với tòa án lương tâm của một bác sỹ đọc vị. Tan suy ngẫm bản thân mình sẽ nỗ lực hơn nữa để không phụ lòng người thầy quá cố của mình. Viết xong báo cáo cũng đã tối, Tan dự định bắt xe taxi về nhà vì cũng đã trễ nhưng khi ra khỏi trụ sở cô đã nhận được cuộc gọi lại từ sếp Kin.

"Alô ! Tan nghe"

Sếp Kin hỏi:" Bác sỹ Tan còn đang ở trụ sở hay đã về nhà ?"

Tan trả lời:" Chưa, Tan đang đứng trước trụ sở, sếp Kin gọi Tan có việc gì không?"

Sếp Kin nói:" Hay quá, bác sỹ Tan có thể quay lại phòng lấy cung 306 được không? Hiện tại đội điều tra đang tiến hành lấy cung quản lý Per. Chúng tôi cần bác sỹ tham gia lúc này".

Nghe xong điện thoại Tan quay lại phòng 306, trước tấm kình nhìn qua phòng, Tan thấy gương mặt tên quản lý Per đang ngồi đối diện mình, ánh mắt hắn sắt lịm của một kẻ trải đời sành sỏi. Tan quay sang nhìn sếp Kin hỏi:

"Sếp Kin gọi Tan vào đây có ý gì?"

Sếp Kin quay sang nhìn Tan nói:" Sáng nay sau khi xin được lệnh khám xét nhà tên Per, chúng tôi đã tìm thấy bao vải bên trong chứa 2 túi đen bên trong là các phần xác còn lại của nạn nhân phía sau xe của hắn, hắn ta định phi tang phần còn lại đó bên ngoài thủ đô. Bên cạnh đó, trong nhà của hắn chúng tôi còn tìm thấy một lượng ma túy tổn hợp được giấu dưới ngăn bí mật dưới nền nhà".

Tan quay sang nhìn sếp Kin nói:" Chúc mừng sếp Kin và đội đã phá được vụ này rồi nhưng hình như nó cũng chẵn có liên quan gì tới Tan đâu mà sếp Kin gọi Tan vào đây làm gì?"

Sếp Kin thở dài nói:" Nó sẽ không liên quan nếu chỉ dừng lại ở đó, thế nhưng vô tình trong nhà hắn dưới ngăn kéo đầu giường chúng tôi tìm được một tập hồ sơ có chứa hình của bác sỹ Tan và cô gái tên Lin, bên cạnh đó chúng tôi còn tìm được cả thông tin cơ bản của cô lúc chúng tôi đưa cô vào làm giảng viên trong trường Đại học."

Sếp Kin vừa nói tới đây ông nhận ra sắc mặt Tan đã biến sắc, Tan rơi vào trạng thái tĩnh lặng nhìn chầm chầm vào tên quản lý Per cô hỏi:

"Theo sếp Kin thì tên quản lý này có lai lịch như thế nào không?"

Sếp Kin thở dài nói:" Chúng tôi đã đưa những tấm hình đó tra khảo hắn nhưng hắn thà nhận tội gϊếŧ người chớ không hé môi nửa lời về những thông tin liên quan những tấm hình tìm được trong nhà hắn".

Tan thở dài hỏi tiếp sếp Kin:" Như vậy hắn đã khai sao về vụ phân xác nạn nhân Aaron?".

Sếp Kin nói:" Hắn kể lại sự việc sau khi tranh cãi và có chút xô xát với Aaron trong họp đêm hôm đó, hắn đã nhờ cấp dưới nhắn tin riêng với Aaron hẹn khoảng 1 giờ sáng hôm sau tại hẻm bên hông quán sẽ đưa cho nạn nhân Aaron hàng, nắm được bản chất nạn nhân là một con nghiện sẽ không thể từ chối cho dù biết có thể cuộc hẹn đó không tốt với mình. Như trong tin nhắn, hắn đã gặp nạn nhân và đã ra tay đánh Aaron một trận nhằm dạy nạn nhân bài học, nhưng không ngờ nạn nhân lại chết. Vì đang trong tình trạng không tỉnh táo, hắn tưởng mình đã gϊếŧ chết Aaron, trong lúc cấp bách hắn lấy lưỡi cưa trong chỗ đang sửa chữa tiến hành phân xác, hắn chia từng phần xác vào trong túi nhựa vài dồn lại vào bao vải, đợi trời gần sáng sẽ mang từng túi đi vứt mỗi chỗ khác nhau nhằm phi tang chứng cứ. Thời điểm đó hắn nghĩ nếu bị phát hiện khi đang phi tang xác mọi người sẽ biết được danh tính nạn nhân, nên hắn quyết định giấu phần đầu vào bao đen vức trong thùng rác, đợi khi xe rác tới lấy cho dù xác có bị bốc mùi thì mọi người cung nghĩ là mùi hôi của rác, không ai tò mò tới mức đi lục thùng rác để tìm mùi hôi được. Cái hắn không ngờ tới là có người làm điều đó, những phần xác còn lại hắn khai một túi vứt tại con sông dưới chân cầu thép Phitthaya Santhian, một túi hắn chôn trong nghĩa trang Sathorn, còn 2 túi còn lại hắn dự định sẽ vứt ngoài thủ đô trong hôm nay nhưng không kịp".

Tan gật đầu hỏi:" Nếu vậy thì các túi xác đã được mang xuống phòng khám nghiệm trong chiều nay rồi phải không? Sao không có ai báo lại cho Tan cả?".

Sếp Kin đáp:" Thật ra đội tôi đã nói với cậu Kun, nhưng chắc vì do cậu ấy thấy cô đã làm suốt đêm qua nên cậu Kun đã tự làm một mình để cho bác sỹ Tan được nghĩ ngơi một tý đấy".

Tan ngẫm một lúc rồi hỏi sếp Kin:" Thế còn mấy tấm hình kia? Sếp Kin tính như thế nào?"

Sếp Kin thở hơi nặng trả lời Tan:" Tôi nghĩ đây có thể là do ông trùm J nhờ thuộc hạ điều tra bác sỹ Tan đấy, cô đã đi chung với con gái ông ta thời gian gần đây nên đã rơi vào tầm nhắm của ông ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc bác sỹ Tan nên nghiêm túc suy nghĩ lời đề nghị của bên sếp Ter".

Tan ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:" Tan hi vọng đây không phải là sự sắp đặt của sếp Ter bên đội điều tra ma túy. Sếp Kin cũng biết Tan có một nỗi ám ảnh với loại chất trắng này, hiện tại Tan cần thời gian để suy nghĩ thêm; Tan xin phép sếp Kin về trước".

Trên xe taxi đầu Tan cứ quanh quẩn những câu từ của sếp Kin nói, cô vẫn không nghĩ thông được tại sao hoàn cảnh cứ đưa đẩy cô và cô bé Lin vào tình huống éo le như vậy, giả sử nếu Lin không phải là con gái ông trùm ma túy và cô cũng chỉ là một giảng viên đại học bình thường thì cuộc sống có thể đã dễ thở hơn rất nhiều. Ngồi trong xe nhìn ra ngoài Tan nhìn đèn đường mập mờ giữa màn đêm yên tĩnh, Tan thở dài không biết mối quan hệ giữa cô và Lin rồi sẽ tới đâu khi sự bắt đầu giữa 2 người là mớ hỗn độn. Cô cầm điện thoại nhắn tin cho sếp Kin một tin:

"Án đã kết thúc, Tan xin phép sếp Kin nghỉ phép 1 tuần".