Chương 5

“Nào, con trai của ta.” Hải tượng già vỗ nhẹ lên tay y: “Chẳng lẽ cậu không muốn thử chiếc máy ảnh mẫu mới nhất sao?”

“Chẳng muốn chút nào.”

Nhưng dù thế nào đi nữa, vài phút sau, y vẫn bị vây quanh giữa hơn chục người, cau có nhìn về phía chiếc máy ảnh đang lơ lửng trước mặt, môi khẽ mím lại đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Harry đứng ngay cạnh y, chiếc áo phông màu sáng khiến khuôn mặt cậu càng rạng rỡ, vui tươi hơn.

“Xin lỗi.” Trong lúc đang nói chuyện với Hagrid phía sau, Harry vô tình đυ.ng vào khuỷu tay y, cậu vội vàng quay người lại xin lỗi, rồi cố ý lùi sang một bước.

Snape liếc cậu một cái, không đáp lời.

Bây giờ giữa hai người cách nhau khoảng hai bước chân.

Ánh sáng lóe lên, tiếng “tách” vang lên cùng lúc. Năm học mới chính thức bắt đầu giữa bầu không khí ồn ào khiến người ta cảm thấy phiền phức.

-

Năm đầu tiên sau chiến tranh không có học sinh mới nào được nhập học, vì vậy năm nay trở nên đặc biệt hơn hẳn. Không có học sinh năm hai, nhưng số lượng học sinh năm nhất lại đông đến mức đáng kinh ngạc.

Bọn nhỏ ríu rít trong Đại Sảnh Đường tráng lệ, không ngừng trầm trồ trước trần nhà ảo diệu, rồi khi ánh mắt chạm đến Harry thì lại càng kích động bàn tán rôm rả hơn. Dĩ nhiên, tiếng xôn xao đó còn bao gồm cả các học sinh năm trên, bọn họ đang khoe khoang với nhau xem ai từng được học nhiều tiết hơn với Harry.

Nhà Gryffindor trông hả hê đắc ý, tái hiện lại khung cảnh huy hoàng năm ấy khi Harry vừa được phân vào Nhà của họ… “Chúng ta có Potter rồi!”

McGonagall ra hiệu cho đám phù thủy nhỏ đỏ mặt vì phấn khích xếp hàng ngay ngắn. Khi chiếc Nón Phân Loại cũ kỹ hát xong bài ca lạc nhịp muôn thuở của nó, bà thúc giục các học sinh đội nón lên. Giữa tiếng reo hò vang dội từ các bàn dài, bọn trẻ từng đứa một bước đi về nơi sẽ là mái nhà của chúng trong những năm tháng sắp tới.

Từ vị trí ghế giáo viên, Harry nhìn chăm chú. Từ góc độ này, trên những gương mặt non nớt ấy không còn thấy dấu vết nào của chiến tranh, chỉ có niềm háo hức và hy vọng dành cho ngày mai.

Đây là cảnh tượng mà những người đã ngã xuống đổi lấy bằng chính mạng sống của bọn họ sao?

Khoé mắt của cậu nóng lên. Một lần nữa, ký ức ùa về. Fred từng nằm ở đâu đó trong Đại Sảnh Đường, bụi phủ đầy trên gương mặt trẻ trung, tinh nghịch của anh ấy. Lupin và Tonks nắm chặt bàn tay dính đầy máu, cùng tựa vào nhau trong cái chết mệt mỏi. Biết bao gương mặt quen thuộc từng lướt qua hành lang lớp học, lại vội vàng kết thúc quãng đời ngắn ngủi của mình tại đây. Trên bãi cỏ ngoài lâu đài, cậu từng quỳ bên cạnh Dumbledore, lấy ra tờ giấy mà Regulus để lại từ chiếc mề đay bị phá vỡ.