“Xin lỗi.” Gương mặt của Harry đỏ bừng: “Tôi quả thật chưa nghĩ tới điều đó…”
“Nhưng…” Snape cắt ngang cậu: “Đề nghị thứ hai có thể đưa vào xem xét.”
Đôi mắt của chàng trai sáng lên, cậu vừa định nói lời cảm ơn thì Snape đã tỏ rõ vẻ mất kiên nhẫn, nhanh chóng giành lời: “Vậy thì, còn ai có vấn đề nào khác không?”
Giữa ánh mắt dò xét lẫn nhau của mọi người, Harry lại lần nữa giơ tay. Sau khi nhận được cái gật đầu cho phép của Snape, lần này trông cậu tự tin chẳng khác gì cô nàng “biết tuốt” vừa tốt nghiệp năm ngoái.
Snape mím môi: “Potter?”
Neville, nhạy cảm như mọi khi, đã bắt đầu lấy khăn tay lau mồ hôi chảy ra trên trán, ngay cả Slughorn cũng âm thầm lẩm nhẩm lại cái tên “Potter” bỏ đi chữ “cậu” với đầy ẩn ý nguy hiểm.
Chỉ có Cậu Bé Vàng chẳng hay biết gì, dõng dạc hỏi: “Liệu nội quy nhà trường có thể được chỉnh sửa lại không? Đặc biệt là các điều khoản trừ điểm, bây giờ nhiều quy định đã lỗi thời, không còn hợp lý nữa. À đúng rồi…” Cậu nhìn về phía Snape, cố ý bổ sung thêm: “Tôi không có ý chỉ trích ai cả, nhưng khi giáo sư trừ điểm thì có nên nêu rõ dựa trên điều khoản cụ thể nào không?”
“Không có ý chỉ trích ai cả.”
Đáng tiếc là mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Snape. Cũng như lần trước, y hoàn toàn chắc chắn rằng đây không phải ánh mắt tò mò tìm hiểu, mà là kiểu nhìn hiểu ngầm, ngấm ngầm lên án.
Vì Merlin, chẳng lẽ cậu vẫn còn nhớ cái lần Snape bịa ra quy định “Không được mang sách ra khỏi thư viện” hồi cậu học năm nhất sao?
Dù thế nào đi nữa, ngay lúc này, Severus Snape thực sự hối hận vì đã ký tên mình trên thư bổ nhiệm của Harry Potter.
Còn người đã đề xuất và thúc đẩy việc tuyển dụng kẻ gây rắc rối này, giáo sư Minerva McGonagall, thì lại khẽ cong khóe môi, nhìn y bằng ánh mắt kỳ quặc, giống như chỉ chờ giây kế tiếp là có thể bật cười thành tiếng.
Đi chết đi, Gryffindor!
Y rủa thầm trong lòng, nhưng khuôn mặt lại cố làm ra vẻ trầm tư, nghiêm túc đáp: “Tôi nghĩ đây quả thực là điều đáng để chúng ta bàn kỹ hơn trong tương lai.”
Trước tiên cứ đồng ý đã, còn khi nào bàn thì… Tính sau.
Y dứt khoát đứng dậy, không định cho chàng trai lắm lời kia thêm cơ hội phát biểu nào nữa.
Nhưng lần này, Harry lại trực tiếp gọi y lại: “Thưa giáo sư.” Cậu nói: “Hiếm khi có dịp như vậy, mọi người cùng chụp một tấm ảnh kỷ niệm nhé?”
“Không cần.”
Y lạnh nhạt từ chối, nhưng khi đi ngang qua Slughorn thì bị ông ấy túm lấy tay áo.