Y vừa định mở miệng phản bác thì cửa phòng họp bỗng nhiên bị mở ra một cách thô bạo.
Chàng trai tóc đen sẫm thở hổn hển đứng ở cửa, chiếc áo phông trắng dính mồ hôi loang lổ.
“Chào buổi sáng, các giáo sư.” Ánh mắt cậu quét qua khắp căn phòng, mọi người đều mỉm cười gật đầu với cậu, Hagrid thậm chí còn vung tay chào khiến suýt chút nữa đập trúng Filch đang ngồi bên cạnh. Cuối cùng cậu nhìn về phía người ngồi ở đầu bàn: “Và cả Hiệu trưởng, chào buổi sáng!”
Snape khẽ vung đũa, dòng chữ 9:07 hiện lên trong không trung.
“Xin lỗi, tôi đến muộn rồi!” Chàng trai theo thói quen gãi mái tóc rối bù phía sau đầu: “Tôi quá căng thẳng, tối qua trằn trọc mãi không ngủ được, đến gần sáng mới chợp mắt một lát.”
Không để ý đến ánh mắt đồng cảm của Slughorn, cậu nói liền một hơi: “Tất nhiên, tôi không hề ngủ quên! Chỉ là khi chuẩn bị xuất phát thì nghĩ rằng có lẽ một ngày đặc biệt như hôm nay nên được lưu lại kỷ niệm, nên tôi đã mượn được chiếc máy ảnh này từ bạn bè. Là mẫu mới nhất, ảnh chụp có thể lưu giữ chuyển động lâu hơn nữa!”
Cậu giơ chiếc máy ảnh màu bạc sáng bóng lên đầy phấn khích, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Snape thì lập tức rũ tay xuống. “Được rồi, nhưng những điều này chẳng thể là lý do cho việc đến muộn bảy phút… Tôi xin lỗi rất nhiều!”
Snape khẽ khịt mũi một cách khinh thường: “Vì Merlin, Potter, đã là chín phút rồi.”
Rồi y không nói thêm gì nữa.
Harry sững ra một giây, rồi gượng gạo ngồi xuống chỗ cuối bàn, bên cạnh Neville. Trong lòng cậu ngạc nhiên khi cơn mưa chỉ trích chắc chắn sẽ giáng xuống nhưng lại không hề xuất hiện.
Cậu nhìn Snape, khuôn mặt của y tái nhợt, u ám như mọi khi, thân hình gầy gò quá mức. Sau khi biết được những chuyện cũ năm xưa, thứ thù hận từng khắc sâu trong lòng cậu đã hoàn toàn bị cuốn sạch, chỉ còn lại chút xấu hổ và bừng tỉnh.
Những lời khó nghe nhất từng làm tổn thương tuổi thiếu niên, khi tách ra mà nhìn, hóa ra đều là sự quan tâm.
“Xét thấy hai vị giáo sư vừa mới nhận chức cần được quan tâm đặc biệt.” Snape nhấn mạnh hai chữ “quan tâm”, nghe ra có một chút châm biếm: “Pomona, trong năm thực tập của Longbottom, cô sẽ phải hy sinh chút thời gian rảnh rỗi để giúp cậu ấy tiếp quản công việc của cô.”
Giáo sư môn Thảo dược được gọi tên gật đầu, mỉm cười thân thiện với chàng trai mặt tròn đang bối rối kia.
“Còn về Potter…”
“Không ai thích hợp hơn Severus để làm giáo sư hướng dẫn cậu ấy cả.” Slughorn nhanh nhảu cắt ngang.