Chương 9: Bản nhạc

Trong phòng khách, ánh đèn vàng dịu đổ bóng lên từng chi tiết nội thất bằng gỗ. Cây piano màu đen tuyền đặt ở góc phòng – một phần không thể thiếu của căn nhà, cũng là thứ mà Inthanut vẫn giữ lại từ nhiều năm trước.

Anh bảo Wang ngồi trên ghế sofa, đưa cho cậu tách cacao nóng rồi nhẹ giọng:

"Chờ chú một chút."

Wang ôm cốc trong tay, nhìn theo bóng lưng chú In bước tới bên cây đàn.

Inthanut kéo ghế, ngồi xuống, đặt tay lên phím đàn như đã thuộc về nơi này từ rất lâu. Đôi vai anh khẽ hạ xuống, như trút bớt một phần áp lực vô hình. Và rồi tiếng đàn vang lên du dương, mênh mang, nhẹ như sương vờn đỉnh núi.

Ban đầu là những nốt chậm rãi, như lời thì thầm. Rồi nhạc chuyển dần sang trầm ấm, đầy cảm xúc. Một bản nhạc cũ, chẳng ai nói ra tên, nhưng rõ ràng từng nốt đều được khắc sâu vào ký ức anh.

Âm thanh ấy khiến không gian chùng xuống. Gió bên ngoài khẽ lùa qua cửa kính, làm mành cửa lay động theo nhịp. Trong giây phút ấy, In cảm thấy mọi thứ xung quanh đều nhòa đi – chỉ còn tiếng đàn, và một bóng người rất đỗi quen thuộc.

Bóng dáng mờ ảo ấy hiện lên... Phản chiếu trong lớp sơn bóng loáng của nắp đàn.

Siam.

Người con trai với đôi mắt biết cười, mái tóc lãng tử và bờ môi luôn mấp máy điều gì đó dịu dàng.

Giống quá... Đến từng nét.

Phản chiếu trong lớp sơn ấy lại là Wang với khuôn mặt trẻ hơn, nhưng đôi mắt, sống mũi, cái cách môi nhếch nhẹ mỗi khi nghe nhạc đều khiến tim In như bị ai bóp nghẹn lại.

Anh vẫn đánh đàn.

Nhưng nước mắt đã âm thầm rơi xuống.

Một nỗi nhớ đã ngủ yên suốt hai mươi năm, nay bỗng sống lại bằng một bản nhạc cũ, bằng một gương mặt không ngờ có thể quay về theo cách như thế này.

Siam, như đang ngồi ngay sau lưng anh.

Lặng lẽ lắng nghe.

Đôi mắt lấp lánh, yên bình như ngày cũ con học trong mái trường cấp ba.

Tiếng đàn dứt, Wang lên tiếng:

"Chú ơi, sao chú không chịu lập gia đình?"

In quay sang cậu, ánh mắt nhẹ nhàng, thở dài:

"Có nhiều chuyện trẻ con không hiểu đâu."

Wang chu mỏ, giọng nghiêm túc đáp lại:

"Con không phải là con nít nữa đâu. Người ta sắp sinh nhật hai mươi tuổi rồi đó."

In mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ nhìn Wang bằng ánh mắt đầy trân trọng.

-

Cánh cửa bật mở.

Gió lùa vào theo bước chân của quý bà Sasiwimol, vẫn là chiếc áo khoác dài màu rượu vang, khăn choàng tua rua quấn hờ hững, và đôi mắt luôn long lanh như vừa đi fashion show về.

Bà vừa bước vào phòng khách thì tiếng đàn chợt dừng lại.

"Ê!"

Bà reo lên, chưa cất giày đã chỉ tay đầy phấn khích.

"Cái bài này chồng tớ mê lắm nè! Hồi đó ổng hay đàn rồi tự lẩm bẩm mấy câu triết lý yêu đương gì đó, nhớ muốn xỉu luôn á!"

Inthanut buông tay khỏi phím đàn, thở hắt ra, tay chậm rãi gập nắp đàn lại.

"Vậy hả."

Anh khẽ đáp, giọng không rõ cảm xúc.

Sasiwimol cười, bước tới đặt giỏ xách xuống ghế, mắt liếc qua con trai mình đang nằm dài ôm mèo ngủ say như chết bên góc sofa.

"Ủa mà cậu đánh bản đó làm gì vậy? Bộ hôm nay thằng nhóc nhà tớ phá phách gì khiến cậu buồn lòng hả?"

In nhìn về phía Wang. Một thoáng im lặng. Rồi anh lắc đầu khẽ, cười nhạt:

"Không. Nó không làm gì cả. Nó giống ba nó thôi, chạy tung tăng khiến cho tớ đuổi theo muốn xỉu."

Sasiwimol nhướng mày.

Inthanut không giải thích thêm, đứng dậy rót một ly nước rồi đưa cho bạn cũ.

"Chắc mệt rồi. Uống miếng nước đi. Trên đó quay hình ổn không?"

Quý bà đón lấy ly nước, nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn anh chăm chú, ánh mắt bỗng mềm lại. Không còn là ánh nhìn phấn khích của một biên kịch ngôi sao, mà là ánh nhìn của một người từng biết rất rõ chuyện cũ đã cất trong lòng suốt mấy chục năm qua.

"Tớ về thăm con chứ không phải về tra khảo cậu đâu. Nhưng mà nếu có gì không ổn thì nói tớ biết nha, để tớ dạy dỗ lại thằng nhóc nhà mình."

Bà dừng một chút, ánh mắt trở nên xa xăm, dịu lại lạ thường.

"Sasiwimol xin lỗi cậu... Ngày xưa tớ đã làm chuyện có lỗi với hai người. Chỉ vì tớ quá yêu Siam nên mới có nông nỗi như thế."

In im lặng một lát rồi nhẹ nhàng đáp:

"Tớ bỏ qua hết rồi. Mọi chuyện đã qua, không cần phải bận lòng nữa."

Sasiwimol mỉm cười, ánh mắt đượm tình thân thiết.

"Bọn mình cũng như trước kia, đúng không? Bạn thân đến giờ."

Hai người ôm nhau thật chặt, thân thiết như những ngày còn trẻ.

Sasiwimol chống tay lên đầu gối, ngồi nghiêng người về phía In, giọng nhỏ lại sau khi chắc chắn Wang vẫn đang ngủ say ở góc phòng.

"Cậu biết không... Cái ngày cậu xách vali sang Mỹ du học á. Chồng tớ đã khóc rất nhiều."

Bà dừng một chút, ánh mắt trở nên xa xăm, dịu lại lạ thường.

"Siam giống như người mất hồn vậy đó. Tớ còn nhớ rõ luôn...Lúc đó tớ cũng vừa mới sinh Wang xong. Tớ bận bịu, loay hoay với tã sữa, nên cũng không để ý lắm ban đầu. Nhưng mấy ngày sau thì thấy rõ luôn, ảnh cứ ngồi một mình, không nói, không cười, thậm chí cũng chẳng thèm nghe tớ kể chuyện thằng bé mới biết cười."

In im lặng.

Sasiwimol thở ra, đưa mắt nhìn vào bóng đèn vàng treo phía trên.

"Ban đầu tớ cứ tưởng ảnh bị mệt hay stress chuyện làm cha. Nhưng không phải. Tớ sống với ảnh, tớ biết. Cái buồn của người bị bỏ lại nó khác lắm."

In siết nhẹ lòng bàn tay, ánh mắt cụp xuống, như thể đang nhìn lại chính mình của 20 năm trước khi tay đã cầm vé máy bay, lòng đầy do dự, nhưng rồi vẫn quay lưng đi mà không kịp quay lại chào ai cả.

Sasiwimol vẫn thao thao bất tuyệt, tay vung vẩy theo từng câu nói như thể đang kể lại một kịch bản truyền hình. Giọng bà lúc trầm lúc bổng, khi cảm thán, khi cười tủm tỉm, không ngừng vẽ lại những kỷ niệm cũ như thể những chuyện đã qua ấy chỉ là một đoạn phim vui tươi, lấp lánh ánh nắng sân trường, những ngày chưa ai biết nỗi lòng ai.

Chỉ có mình anh biết.

Biết rõ cái ngày năm ấy, cái ngày anh đột ngột xách vali rời khỏi tất cả, không phải vì một lời mời học bổng hấp dẫn, không phải vì muốn "tìm cơ hội mới" như đã nói với mọi người.

Mà là vì anh đã trót yêu một người không nên yêu. Quyết định ra đi ngày ấy chính là cách duy nhất để cắt đứt hết tất cả thứ tình cảm đang mọc rễ trong trái tim, chấp nhận nhường người mình thích lại cho người khác, để cho người ta hoàn thành ước nguyện của gia đình chính là cách duy nhất In có thể làm được.

Một người con trai với đôi mắt dịu dàng và nụ cười chỉ cần một lần nhìn thôi cũng đủ khiến tim anh lỡ nhịp.

Một người đã vô tư ôm lấy anh khi buồn, ngồi tựa vai anh khi mệt mỏi, và gọi anh là "bạn thân nhất trên đời".

Anh đã không đủ dũng cảm để ở lại... Khi biết rằng nếu còn tiếp tục, thì bản thân sẽ không còn giữ nổi lý trí. Và cũng không đủ ích kỷ để phá vỡ thế giới trong trẻo mà hai người kia đang sống – thế giới có một lời hứa hôn, một đứa bé sắp chào đời, và một tương lai được định sẵn.

Thế nên anh chọn cách im lặng mà đi.

Chạy trốn khỏi tình cảm không nên có. Chạy trốn khỏi chính mình.

Và giờ đây, khi tiếng đàn đã lặng, khi Siam không còn, khi Wang lớn lên mang gương mặt y hệt cha mình...

Thì những điều anh từng chôn sâu lại âm thầm quay về – trong từng ánh nhìn, từng nụ cười ngây thơ, và cả những giấc mơ không trọn vẹn.