Chương 7: Người cũ còn thương

Chiều muộn. Trời đổ nắng vàng ươm lên những mái nhà gỗ thâm nâu. Rừng cây phía xa rì rào trong gió như đang kể chuyện xưa.

Inthanut lên sân thượng để kiểm tra bồn nước, nhưng rồi bước chân anh chậm lại khi nhìn thấy Wang đang ngồi một mình.

Cậu bé gầy gò ấy co chân ngồi sát mép sân thượng, hai tay nâng niu một vật nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Là quả cầu thủy tinh.

Chỉ lớn bằng nắm tay, trong veo như giọt sương đông cứng. Bên trong là bản đồ thế giới thu nhỏ, từng lục địa, từng đường xích đạo như được khắc bằng ánh sáng.

Wang xoay nó chậm rãi, đầu hơi cúi, đôi mắt nhìn vào tâm điểm của quả cầu như thể đang ngắm cả vũ trụ trôi nổi trong tay mình.

Inthanut đứng yên một lúc lâu.

Bàn tay anh bất giác siết lại.

Thứ đó là món đồ mà Siam quý nhất. Đến mức năm nào cũng mang theo trong ba lô mỗi lần đi du lịch, từng kể cả trăm lần về giấc mơ "đi vòng quanh thế giới" với ánh mắt lấp lánh như trẻ thơ.

Inthanut nhớ, họ từng ngồi dưới mái hiên cũ, cùng nhau xoay quả cầu ấy. Siam đã cười và nói:

"Nếu mai này tớ có con, tớ sẽ đưa nó đi hết những nơi tớ chưa kịp đến."

Sống mũi cay cay.

Chú In hít một hơi dài, ép mình nuốt xuống thứ cảm xúc đang dâng đầy trong l*иg ngực. Không phải bây giờ. Không phải trước mặt đứa trẻ ấy.

Anh bước chậm tới.

"Wang," anh gọi khẽ.

Cậu giật mình, quay lại, ánh mắt vẫn còn vương nét mơ màng.

"Dạ?"

"Xuống ăn cơm thôi. Cơm chín rồi."

--

"Con sẽ ngủ ở đâu ạ?"

Wang ngước lên hỏi, tay vẫn ôm lấy chiếc túi vải có quả cầu thủy tinh bên trong. Cậu bước theo Inthanut lên những bậc cầu thang gỗ dẫn vào căn nhà chính, ánh mắt ngơ ngác nhìn khắp nơi – nơi nào cũng có mùi gỗ thông mới, thoảng mùi bạc hà và khói củi.

Mùa này trên núi bắt đầu lạnh. Không khí trong lành, se se, đủ để hơi thở thành làn sương nhẹ. Từ khung cửa sổ hành lang, có thể thấy rõ những sườn đồi được nhuộm đỏ bởi hồng chín – đặc sản nổi tiếng nhất vùng này. Dưới ánh nắng hoàng hôn, cả cánh rừng rực lên như đang cháy âm ỉ.

Homestay mà Inthanut quản lý vốn đã kín phòng. Khách du lịch kéo đến đông, phần vì cảnh sắc, phần vì danh tiếng của khu nghỉ được truyền miệng từ khách cũ.

Giờ chỉ còn mỗi cái nhà nhỏ của anh là còn chỗ.

Anh mở cửa phòng, bước vào trước rồi nói:

"Chịu khó chật chội một chút, ngủ chung phòng với chú. Nhà này chú dựng lên chỉ cho mình chú ở thôi, nên cũng chỉ có một phòng ngủ duy nhất. Giường kia là của cháu. Còn chú... Để chú vô kho lấy cái giường tre nhỏ ra ngủ."

Wang nhìn quanh căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ. Tường gỗ sáng màu, trần cao, một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra thung lũng hồng. Tấm chăn dày được gấp gọn trên giường, có lẽ vừa được thay mới. Trong phòng có một bàn gỗ nhỏ, vài quyển sách và một lọ hoa khô đặt ở đầu giường.

"Wang sẽ ngủ trên giường lớn ạ?"

"Ừ. Trên núi lạnh, người chưa quen sẽ khó ngủ. Giường này có nệm ấm và chăn dày hơn."

Wang không đáp. Cậu chỉ khẽ gật đầu rồi rụt rè bước vào, đặt chiếc túi vải bên mép bàn. Dao Dao cũng thò đầu ra khỏi ba lô, khịt mũi đánh hơi khắp nơi như để kiểm tra lãnh thổ mới.

Inthanut đi lấy giường tre. Lúc đi ngang qua khung cửa, anh dừng lại một giây. Nhìn tấm lưng nhỏ của Wang đang đứng ngẩn người trước cửa sổ, ánh hoàng hôn hắt lên mái tóc khiến cậu trông giống hệt như một bóng dáng mà anh từng yêu quý.

*

*

Đèn trong phòng đã tắt. Chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ máy sưởi phát ra thứ ánh vàng dịu nhẹ, len lỏi trong căn phòng gỗ ấm áp giữa núi đồi. Dao Dao cuộn tròn bên chân Wang, cậu bé đã ngủ từ lâu, hơi thở đều đặn phả nhẹ lên gối.

In nằm nghiêng quay lưng lại với giường, mắt nhắm hờ.

Anh không ngủ được.

Dưới lớp chăn mỏng và tiếng gió lùa nhẹ bên ngoài cửa sổ, ký ức lặng lẽ quay về như một cuộn phim cũ kỹ chầm chậm phát trong tim.

Hồi ức tràn về.

Phòng thể chất vắng vẻ, ánh nắng cuối ngày đổ dài trên sàn gỗ. Tiếng bóng rổ vang vọng trong không gian rộng lớn như nhịp đập đều đều giữa l*иg ngực tuổi trẻ.

In ngồi co ro trên hàng ghế khán giả, tay cầm quyển sách mở dở nhưng mắt thì không rời khỏi người đang chạy dưới sân.

Siam là đàn anh lớp 12, nổi tiếng là đẹp trai học giỏi nhất khối.

Cậu ấy mặc áo thể thao trắng viền đỏ, mái tóc nâu dài lãng tử hất nhẹ sang một bên, mồ hôi lấm tấm dính trên trán. Mỗi lần rê bóng hay nhảy ném đều khiến trái tim ai đó trên khán đài chệch nhịp.

Siam quay sang nhìn In, cười tươi rói.

"In lại tới xem anh tập hả?"

In giật mình, vội cúi mặt xuống.

"Dạ... Em chỉ tiện đường thôi."

"Tiện cái gì. Hôm qua cũng ngồi đó. Hôm kia cũng vậy."

Siam chống nạnh, cười ranh mãnh.

"Cẩn thận đó nha, hay là em thích anh?"

In đỏ mặt, không đáp. Nhưng ánh mắt thì không giấu được ánh nhìn trộm lén mỗi khi Siam quay đi.

Sau buổi tập, Siam rủ In về phòng câu lạc bộ nghỉ ngơi. Đó là căn phòng nhỏ nằm ở cuối dãy nhà học cũ, thường chỉ dùng để lưu trữ đạo cụ hoặc họp nhóm kín.Căn phòng thơm mùi giấy cũ và nhựa bóng rổ. Ánh nắng hắt qua rèm tạo thành từng vệt sáng vàng.

In đứng tựa tường, không biết nên nhìn vào đâu.

Siam ngồi trên bàn học cũ, tay nghịch sợi dây tai nghe rối trong tay.

"Nhìn gì mà đứng im re vậy?" Siam hỏi, mắt vẫn không rời khỏi In.

"Dạ... Không có."

"Không có mà mặt đỏ vậy?"

In khựng lại. Anh xoay người tính mở cửa đi ra thì Siam đã bước tới ngăn lại.

"Đứng yên đã."

Giọng Siam nhỏ đi. Tay luồn nhẹ sau gáy In, kéo cậu lại gần hơn. Gió ngoài cửa thổi nhẹ làm tóc In bay lòa xòa, để lộ gương mặt gầy và làn da trắng tái.

"Anh hỏi thiệt, em có thích anh không?"

In không trả lời. Đôi mắt cậu mở to, chớp chớp như sợ mình đang mơ.

Siam cúi xuống, ánh mắt không còn trêu chọc mà dịu đi lạ thường.

Ngón tay cậu khẽ lướt qua gò má In, rồi dừng lại ở cằm. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài phân. In nhắm mắt lại, gần như nghẹn thở.

Ngay khoảnh khắc đó. Bóng dáng của cô gái nhỏ đã chạy vào phòng đạo cụ, hớn hở:

"Ơi Siam! In! Hai người có trong đó không?"

Cửa phòng bật mở.

Sasiwimol bước vào, rạng rỡ như mặt trời, tay cầm theo gói socola và nụ cười thường trực.

"Ủa, sao im lặng dữ vậy? Mình có làm phiền gì không đó?"

Siam lập tức buông tay, quay mặt đi. In lúng túng cúi đầu, hai má đỏ ửng.

"Chẳng qua tớ thấy hôm nay nắng đẹp quá, nên mua chút đồ ngọt nè!" Sasiwimol đưa gói socola cho Siam rồi quay sang In, vui vẻ nói: "In nè, sắp tới bọn mình có diễn kịch trong ngày tổng kết đó, cậu vô nhóm của tớ nha! Vai thư sinh hiền lành, đúng chuẩn luôn!"

In ngập ngừng. Rồi cũng gật đầu đồng ý.