Chương 6: Người quen

"Cháu nhờ giúp chuyện gì thế?" Ánh mắt anh dần lấy lại sự tỉnh táo. Anh đặt thanh gỗ xuống đất, cởi đôi găng tay rồi sải bước chậm rãi về phía Wang.

Cậu trai ấy vẫn đang thở dốc vì phải leo đèo, gương mặt đỏ hồng vì nắng và vận động. Vừa thấy anh bước tới, Wang lập tức cúi người cảm ơn trước.

"Xe tôi bị kẹt bánh cách đây chưa tới một cây số. Mẹ tôi với con mèo đang đợi trong xe. Không biết anh có thể giúp..."

Anh ta gật đầu.

"Được. Tôi đi với cháu, mấy cái chuyện cứu hộ này ở đây làm mãi ấy mà."

-

Chiếc xe bán tải vừa dừng lại bên đường, Wang nhảy xuống trước rồi quay lại đỡ một chiếc xẻng từ thùng xe. Người đàn ông kia bước xuống sau, mở cốp phía sau lấy thêm dây thừng và một tấm gỗ lót bánh xe. Mấy người đi cùng anh cũng lục đυ.c bước xuống, chuẩn bị cho màn "giải cứu quý bà và bé mèo".

Từ xa, quý bà Sasiwimol đã thấy con trai trở về. Nhưng không chỉ có một mình cậu.

Bà híp mắt nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh Wang. Đến khi thấy rõ gương mặt, quý bà lập tức lôi kính râm từ trong túi ra, đeo lên như để kiểm tra lại lần nữa.

Gương mặt ấy không lẫn vào đâu được.

"In đúng không? Inthanut? Tớ là Sasiwimol đây."

Người đàn ông nọ đang cúi người buộc dây thừng thì khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, mắt mở to như vừa được trời gõ đầu nhớ lại.

"Ôi, cậu làm gì ở đây thế? Đây là xe của cậu à? Thế cậu trai kia là..."

"Là con trai của tớ với anh Siam. Chắc cậu không nhớ đâu, lúc cậu sang Mỹ du học thì thằng bé mới sinh ra mà."

Inthanut như bị đẩy ngược về ký ức một cách không báo trước. Miệng anh há ra định nói gì đó, nhưng rồi chỉ kịp bật ra một tiếng khẽ.

"Trời ơi..."

Wang lúc này chỉ biết nhìn qua nhìn lại giữa hai người lớn. Cậu cau mày.

"Hai người quen nhau à?"

Sasiwimol cười rạng rỡ.

"Không chỉ quen. Đây là chú Inthanut, bạn rất thân của ba con ngày xưa. Hai người dính nhau như sam ấy. Từng là hàng xóm rồi học cùng trường cấp ba. Sau này thì mỗi người mỗi ngả, mất luôn liên lạc tới giờ."

Inthanut cười gượng, ánh mắt vẫn dán vào khuôn mặt Wang như không rời được.

"Không ngờ lớn lên lại giống đến thế."

"Ừ, y khuôn ba nó. Nhưng cái tính thì giống mẹ." Quý bà vỗ vai con trai, nửa tự hào nửa trêu chọc.

Dao Dao lúc này nhảy ra khỏi xe, chạy quanh chân Wang mấy vòng như để tuyên bố "chủ nhân đã về". Quý bà hất cằm về phía bánh xe kẹt dưới hố.

"Giúp bọn tớ vụ này đi rồi tớ mời một bữa thật hoành tráng. Mấy mươi năm không gặp, còn có bao nhiêu chuyện để kể đấy."

Inthanut bật cười.

"Vụ này coi như trả nợ mấy lần hồi xưa tớ với Siam làm xe cậu chết máy."

=

Suốt dọc đường từ chỗ xe bị kẹt trở lại làng, quý bà Sasiwimol không ngớt lời kể về người bạn cũ năm xưa, giọng nói đầy hào hứng như thể đang bình luận một bộ phim truyền hình do chính tay bà viết.

"Con biết không, hồi đó chú In với ba con là đôi bạn chí cốt đúng nghĩa luôn đó. Học cùng lớp từ cấp hai, mà chơi thân tới mức thầy cô tưởng là anh em ruột. Hồi sinh hoạt lớp, hai đứa còn bị bắt tách chỗ ngồi mà vẫn ráng chuyền giấy cho nhau nói chuyện."

Wang ngồi yên ở ghế sau, tay vuốt nhẹ lưng Dao Dao, ánh mắt lơ đãng nhìn qua cửa kính. Xe chạy giữa rừng núi mát lành, nhưng đầu óc cậu lại đang lẩn khuất trong một nơi rất khác.

Chú In.

Cậu lặng lẽ nhớ lại gương mặt ấy. Gương mặt xuất hiện trong những bức hình xưa cũ mà cậu vô tình tìm thấy trong căn phòng bí mật. Đa số là chú ấy chụp chung với ba, không phải mẹ. Cả hai cười rất rạng rỡ. Thậm chí có tấm còn ôm nhau.

Lúc ấy cậu đã thấy hoang mang.

Nhưng giờ, nghe mẹ nói chuyện tự nhiên đến vậy, cậu bắt đầu phân vân. Có khi nào mình nghĩ quá lên rồi không?

"Mẹ nói vậy thì chắc hai người họ thân dữ lắm ha?"

"Trời ơi, thân đến độ mẹ còn từng nghĩ ba con lấy bạn thân luôn cho rồi. Tối ngày quấn nhau. Nhưng mà cũng nhờ vậy mà mẹ mới quen được ba con đó. Hồi đó mẹ là bạn cùng lớp với In, chứ không phải với ba con."

-

Sau khi xử lý xong vụ xe bị lọt hố bùn, quý bà Sasiwimol lập tức mang xe đến xưởng sửa trong làng theo sự chỉ dẫn tận tình của Inthanut. Dù miệng nói là "chỉ xây cầu phụ đoàn," hóa ra chú In lại đang làm chủ luôn cả khu homestay nghỉ dưỡng ở đây – một khu nhà gỗ nằm sâu trong thung lũng, được cải tạo từ kiến trúc truyền thống của người bản địa.

Tiện cả đôi đường, quý bà lập tức lên kế hoạch mới.

"Mẹ quyết định rồi." Bà nói khi ba người đang ngồi nghỉ ở hiên nhà gỗ lớn nhất trong khu.

"Mẹ sẽ để con ở lại đây một tháng rưỡi. Ở với chú In. Còn mẹ phải lêи đỉиɦ núi để làm việc với đoàn phim."

Wang ngẩn mặt.

"Hả? Ở lại đây một mình à?"

"Có Dao Dao mà. Với lại chú In ở đây lo được cho con. Chỗ này đẹp, không khí trong lành, mẹ thấy hợp với con lắm. Sẵn tiện con cũng nên nghỉ chơi điện thoại một thời gian, sống gần thiên nhiên đi."

"Khoan đã. Mẹ tính để con ở đây thiệt hả?"

"Thiệt. Xe thì cứ để cho thợ sửa, mẹ thì không thể trễ lịch quay. Lựa chọn tốt nhất chính là ở đây."

Quý bà nói xong thì quay sang In, cười tươi như thể vừa đẩy được một cái vali to tướng khỏi tay.

"Cậu giúp tớ trông nó nha. Wang ngoan lắm, không phiền gì đâu. Có nấu ăn hay làm việc nhà thì cứ để cho nó làm, thằng nhóc này được cái nội trợ cũng giỏi lắm. Chỉ hơi hay ngồi thơ thẩn với mèo thôi."

Inthanut bật cười, giọng trầm ấm.

"Được. Tớ ở đây cũng rảnh mà. Có thêm người cũng vui."

Sau khi về đến nhà chú In, quý bà Sasiwimol nhìn quanh khắp nơi rồi hỏi.

"Ủa, ngồi đây nãy giờ mà chẳng thấy vợ con cậu đâu hết. Nay được mấy cháu rồi?"

In mỉm cười, trả lời nhẹ nhàng.

"Tớ sống độc thân đã hơn hai mươi năm rồi. Từ lúc du học về tới giờ, là lên đây khởi nghiệp luôn. Cũng chẳng muốn lập gia đình nữa."

Quý bà cười khẽ, giỡn giỡn.

"Đẹp trai thế này mà độc thân, cậu không định lập gia đình thật à?"

Inthanut nhìn bà, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.

"Chưa nghĩ tới chuyện đó. Cuộc sống hiện tại cũng đủ vui rồi."

Quý bà gật gù, ánh mắt thoáng chút hiểu ý.

"Mẹ sẽ để con ở đây để tiện làm việc ở chỗ khác theo lịch của đoàn phim."

Wang ngồi ôm Dao Dao, cảm thấy mình như một món đồ được chuyển phát nhanh. Mèo vẫn nằm ngoan trong lòng cậu, liếʍ chân rột rột, hoàn toàn không nhận thức được mình vừa trở thành "cư dân tạm thời".

Trong lúc hai người lớn ngồi uống nước thảo mộc và cười nói rôm rả như chưa từng có mười mấy năm xa cách, Wang lặng lẽ quay mặt nhìn về phía rừng cây sau lưng ngôi nhà.

Trời xanh, gió mát, chim hót líu lo, cảnh vật thật yên bình, nhưng lòng cậu lại chẳng an yên chút nào.