Chương 19: Tôi có người yêu rồi

Wang đang đứng nghịch cái giỏ xách trong tay, đong đưa một cách vô thức, thì thấy In bước sang sạp trứng kế bên. Cô bán trứng là một cô gái trẻ, chắc chừng đôi mươi, tóc buộc cao gọn gàng, đeo tạp dề hoa màu xanh nhạt. Vừa thấy In tiến lại gần, cô lập tức thẳng người, khuôn mặt bừng sáng như hoa hướng dương gặp nắng.

"Anh cần mua trứng gà hay trứng vịt ạ?" – Giọng cô nàng lí nhí, đôi mắt lại chẳng hề buồn liếc xuống mấy khay trứng trước mặt.

"Trứng gà. Loại gà thả vườn, tươi một chút."

Cô gái gật đầu lia lịa, nhưng thay vì cúi xuống lựa hàng, cô cứ đứng ngây ra, tay lóng ngóng cầm cái rổ, chẳng bỏ lấy quả trứng nào vào trong.

Wang nhíu mày. Cậu đứng nhìn một lúc, lông tay bắt đầu dựng cả lên vì nổi da gà. Cô gái đó rõ ràng từ nãy đến giờ chỉ dán mắt vào chú In như thể bàn trứng kia toàn đá cuội.

Cậu bước tới, chen thẳng vào giữa hai người:

"Chú ơi, trứng ở đây trông không tươi lắm. Mình sang sạp bên kia coi thử nha."

In quay sang nhìn cậu, ánh mắt ánh lên một tia cười rõ rệt, trong khi cô bán trứng bối rối luống cuống:

"Dạ không phải đâu , trứng mới lắm em chưa kịp lựa ra thôi."

Wang chẳng buồn để ý, nắm lấy cổ tay In kéo đi, vừa đi vừa lầm bầm:

"Nhìn hoài như muốn rớt con mắt ra luôn."

In bật cười, không chống cự, để mặc Wang lôi đi giữa chợ. Cậu nhóc lúc này chẳng khác gì một chú mèo con xù lông, chu môi, mặt bực bội thấy rõ.

Chỉ đến khi đi được mấy bước, Wang mới chợt nhận ra… mình đang nắm tay chú In – là nắm chứ không phải kéo áo nữa. Bàn tay to kia đang nằm gọn trong tay mình.

Cậu hoảng hốt buông tay ra ngay lập tức, ánh mắt đảo nhanh sang hướng khác, hai má đỏ bừng:

"Tay chú toàn mồ hôi không à. Bỏ ra dùm cái đi."

Cậu lắp bắp chữa ngượng.

In nhìn cậu, cười dịu dàng:

"Vậy mà nãy giờ có người vẫn nắm chặt lắm."

Wang càng cúi gằm mặt, chẳng buồn đáp, chỉ lầm lũi đi nhanh phía trước như muốn trốn luôn cả ánh mắt đang cười khẽ sau lưng mình.

In nhìn bóng lưng nhỏ đang bước đi, môi khẽ cong lên. Bị kéo đi, bị mắng, bị phật ý mà sao vẫn thấy lòng mình vui đến lạ.

-

Wang vừa đi vừa liếc quanh, càng lúc càng phát hiện ra điều bất thường. Cả cái chợ hình như ai cũng quen biết In. Mà không chỉ quen, mà còn quý quá mức cần thiết.

Mấy cô bán rau ngồi hai bên lối đi, tay thì nhặt rau nhưng mắt thì ngó theo người đàn ông đi bên cạnh cậu. Một cô vừa vặt rau muống vừa gọi với theo:

"Inthanut, con gái chị học đại học năm tư rồi đó nha! Chú muốn lập gia đình chưa? Muốn thì đợi con bé ra trường rồi cưới luôn nha."

Chưa kịp để In trả lời, một cô khác chen vào:

"Con bé nhà em thì mới học cấp ba, nhưng ngoan lắm, nấu ăn giặt giũ gì cũng biết! Nó còn giỏi tiếng Anh nữa, sau này chắc sẽ giúp ích cho khu du lịch của chú lắm đó."

Wang nghe mà cứ lùng bùng cái lỗ tai, quay sang nhìn In, thấy chú ta chỉ cười cười, gật đầu cho có, không trả lời ai cả. Nhưng cậu vẫn không vừa lòng.

Một bà già bán hẹ gần đó thì cười ha hả:

"Chú In này mà chịu lấy vợ thì con gái trong làng xếp hàng từ chợ trên tới chợ dưới luôn! Người gì đâu mà đẹp trai, lại tốt bụng. Lại còn là chủ doanh nghiệp du lịch lớn nhất cái khu này, con cái nhà ai mà chẳng thích."

Lúc đó, Wang không nhịn được nữa, buông luôn một câu lầm bầm:

"Không biết chợ này bán rau hay bán chồng người ta nữa."

In quay sang, cố nhịn cười:

"Người ta có giá lắm đó nha, ai đó không chịu nắm bắt cơ hội thì người khác sẽ cướp mất đó."

Wang không đáp, mặt nhăn lại. Cậu chỉ rảo bước đi nhanh hơn, tránh khỏi những ánh mắt đang cười cợt kia.

In vừa quay sang tính hỏi cậu muốn ăn gì, thì Wang đã xẵng giọng:

"Em có dị ứng thức ăn không, chúng ta mua vài món nữa rồi quay về nhà nào."

Wang cau mày, đưa tay che nắng, giọng cộc lốc:

"Hỏng thèm, chú đưa tôi về đi. Ở đây khó chịu quá, nắng nóng nữa."

In nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống như thể đã hiểu rõ tâm trạng của nhóc con này. Anh không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, tay đón lấy cái túi xách mà Wang đang xách hộ.

Khi ra tới bãi gửi xe, In lặng lẽ đưa cho Wang chai nước suối đã chuẩn bị sẵn từ trước, mở nắp sẵn, không nói gì.

Wang cầm lấy, uống một ngụm, rồi bỗng dưng quay sang thốt nhẹ, như thể chỉ định hỏi cho có:

"Chú có định lấy vợ thật không vậy?"

In hơi sững lại một giây, ánh mắt lướt nhanh qua gương mặt đang cố giữ vẻ thản nhiên kia. Anh cười khẽ, rồi vừa đeo nón bảo hiểm vừa đáp:

"Thật ra tôi cũng định lấy vợ, nhưng mà ai đó sẽ khóc hu hu mất."

Wang khựng người. Chai nước trên tay như nặng thêm vài phần, còn mặt thì đỏ bừng dù nắng chưa lên tới đỉnh đầu. Cậu lúng túng không biết nên cãi lại hay im lặng, cuối cùng chỉ hậm hực lầu bầu:

"Tự tin ghê."

In bật cười, đưa tay xoa nhẹ đầu cậu:

"Chứ em nghĩ ai sẽ khóc nào?"

"Chú chứ ai!" Wang vội đáp, nhưng khi nhận ra mình bị dẫn dắt thì lại càng tức.

"Người ta lấy vợ thì liên quan gì tới tôi."

Đường về dốc thoai thoải, uốn quanh sườn núi như một dải lụa xanh. Xe máy lướt êm qua những bóng cây đổ dài, lá rừng xào xạc như lời ru khe khẽ. Wang ngồi phía sau, lúc đầu còn lẩm bẩm gì đó trong cổ họng, nhưng chẳng mấy chốc đã yên lặng hẳn.

In cảm nhận rõ đầu cậu nhóc tựa nhẹ vào vai mình. Một thoáng sau, cả trọng lượng cơ thể cũng nghiêng hẳn về phía anh.

Anh nghiêng mặt liếc sang, không nói gì cả. Chỉ mỉm cười thật khẽ. Cái đầu tóc mềm mềm, hơi rối vì gió kia đang dụi vào vai áo anh như chú mèo con lười biếng. Còn tay cậu thì buông thõng, chạm nhẹ vào hông anh, ngón tay còn khe khẽ động đậy như trong mơ.

In giữ tay lái bằng một tay, tay còn lại đưa ra sau, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Wang, giữ thật chắc.

"Ngủ cũng phải biết giữ mình chứ. Lỡ rớt xuống là chú kéo em không kịp đâu." Anh lẩm bẩm một mình, giọng đầy cưng chiều.

Xe vẫn chạy bon bon giữa rừng cây mát rượi. Thỉnh thoảng có con bướm trắng bay qua, hay tiếng chim kêu từ xa vọng lại. In không vội về. Anh chạy chậm lại một chút, như thể muốn giữ khoảnh khắc này lâu hơn một chút nữa. Khoảnh khắc có một người yên tâm mà dựa vào vai anh, giữa đất trời an yên như vậy.